⬅ Trước Tiếp ➡
“Trong lều này có người không?” Giọng ai đó đang dò hỏi vang lên. Lâm Ngọc Nhiêu đang ngồi trên đùi Hướng Minh Vũ bị anh hôn đến mơ mơ màng màng bỗng dưng giật nảy mình.
Hướng Minh Vũ ôm chặt eo nhỏ của chị dâu không cho cô lộn xộn, anh vươn tay ghì sát cô vào ngực, quay đầu nói với người đang hỏi: “Có, tránh mưa.”
“Tôi đã nói mà, nhìn trong lều như có người ở, có điều ở đâu tốt quá, mưa cũng càng ngày càng lớn rồi, không thì vào phòng tránh đi, từ giờ tới lúc chôn cất cũng còn lâu lắm!”
“Không cần đâu, tôi chờ ở đây là được.”
“Vậy cũng được, trong phòng có trà nóng, cậu ngồi một lát thì đi rót một ly uống cho ấm bụng.”
“U.”
Nghe tiếng chân của người nọ dần đi xa, lỗ tại đột nhiên nóng bừng, cô nhận thấy đầu lưỡi của chú nhỏ đang liếa láp nó, Lâm Ngọc Nhiều ngứa tới rụt cổ tránh đi, nhỏ giọng nói: “Anh buông tôi ra.” Cứ tiếp tục thế này kiểu gì cũng bị người phát hiện mất thôi. Mới rồi dọa cô sợ gần chết.
“Chị còn lạnh không?” Bàn tay Hướng Minh Vũ vuốt ve da thị mềm mịn trơn bóng của chị dâu dưới lớp quần áo. Anh ngửi được mùi hương cơ thể cô, ý loạn tình mê, gây thịt dưới háng không khống chế được căng to, muốn đâm vào động dân của chị dâu.
“Anh...” Cây gậy thịt của chú nhỏ chọc thẳng vào hoa tâm của cô. Lâm Ngọc Nhiêu cũng chẳng phải là cô gái đơn thuần không hiểu sự đời. Cô đỏ mặt mắng anh: “Cả ngày không nghĩ được chuyện gì chính đáng, lưu manh!”
Hướng Minh Vũ bị mắng tới bật cười thành tiếng, anh nâng cằm chị dâu lên, để sát miệng vào mút đôi môi bị anh hôn tới mức sưng tấy lên: “Chị dâu mắng đúng lắm, không lưu manh sao có thể cả ngày chỉ nghĩ tới chơi động dân của chị chứ.”
“Phi!” Lâm Ngọc Nhiều xấu hổ, giận giữ, giãy giụa lung tung: “Anh buông tôi ra, tôi muốn vào trong phòng.”
“Trong phòng nhiều người như vậy, vú chị dâu lớn thế kia, chẳng lẽ chị dâu không biết mấy gã đàn ông đó nghĩ gì về chị à?” Lâm Ngọc Nhiêu cả kinh, xấu hổ mặt đỏ tại hồng. Thảo nào ban ngày có mấy người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô. Lúc đầu cô còn nghĩ chắc là do chưa quen, giờ nghe ra mới biết....
“Anh nói bậy, anh cho rằng ai cũng giống anh hả?”
“Đương nhiên là không giống rồi, em có thể bú vú chị dâu, hôn môi chị dâu, sờ tiểu huyệt của chị, bọn họ làm được à?” Hướng Minh Vũ đúng là quá hư hỏng.
“Chị dâu, nhân lúc ít người, để em sờ động dân của chị xem có chảy nước không nào? Hướng Minh Vũ hoàn toàn không lo lắng đây là chỗ nào. Trong đầu toàn là mông to vú bự của chị dâu lấp đầu. Nếu không thể chơi chị dâu thêm lần nữa, anh sẽ bị ép tới phát điên mất.
“Anh điên rồi.” Lâm Ngọc Nhiêu vội vàng kéo bàn tay to của chú nhỏ đang men vào lưng quần cô ra, da thịt mẫn cảm sao chịu nổi anh dán vào như thế.
Tay phải Hương Minh Vũ đang tấn công thân dưới chị dâu, tay trái thì quấy rầy núi đôi, để chị dâu vốn đã mềm nhũn hoàn toàn bại lộ bản tính dâm dục ra. Đôi tay nhỏ xíu của cô vốn ốc còn chẳng mang nổi mình ốc thì lấy đâu ra hơi. sức mà bảo vệ những chỗ khác. Ngược lại, cô gấp gáp tới mức không biết phải làm sao, chóp mũi lấm tấm vài giọt mồ hôi thơm. Trời mưa càng ngày càng lớn, rơi xuống lều lộp độp như gõ trống khua chiêng, trong sân người ra kẻ vào cũng càng ngày càng ít.
Lâm Ngọc Nhiều bị chú nhỏ đè lên bàn lột tỏi, ở đây ánh sáng thực sự quá tối, người ở trong nhà khó nhìn thấy được bóng người trong này.
Nhưng cho dù là thế Lâm Ngọc Nhiêu vẫn rất căng thẳng, cơ thể cứng còng.
“Minh Vũ, đừng...” Chú nhỏ đã lột quần dài và quần lót xuống khỏi chân cô, mãnh mẽ tách hai chân ra, cây gậy thịt dân dục kia hùng hổ chống ở hoa tâm của cô, độ nóng của nó làm cho bụng nhỏ của cô co rút hết cả lại.
“Ướt quá, chị dâu, động dân xả lũ à, chị nói xem, có phải mưa lớn đêm nay đều chảy ra từ động này của chị không?” Bình thường nhìn Hướng Minh Vũ là một người rất đúng đắn. Nhưng khi làm chuyện như thế này, trong chớp mắt anh như biến thành lưu manh, dẫn tới mức Lâm Ngọc Nhiều phải nắm giẻ lau ném lên người anh mắng: “Anh buông tôi ra, khốn kiếp!”
“Khốn kiếp mốt chơi chị dâu!” hai tay Hướng Minh Vũ nắm chặt bắp đùi chị dâu, để mông cô chỉ hơi chạm vào mặt bàn. Lâm Ngọc Nhiệu nhận ra ý định của anh, sợ hãi lắm. Cho dù trong lòng cô có chút chờ mong nhưng lý trí nhắc nhở cô không thể làm thế được: “Minh Vũ, chúng ta không thể làm việc có lỗi với anh trai chú được.”
“Gã đối xử với chị như thế rồi, chị cần gì phải suy nghĩ mọi bề thay gã chứ.” Hướng Minh Vũ cúi đầu đánh giá động dân của chị dâu, ánh sáng quá tối, anh không thể nhìn thấy gì ở đó. Đêm tân hôn đó cũng tối om om, có điều mấy hôm trước lúc ở phòng bếp anh đã đánh giá cẩn thận rồi. Động dân của chị dâu nhất định sẽ có màu đỏ tươi chảy ra dâu thủy ngọt ngào. Nếu anh đâm vào thật, chắc chắn chị sẽ sướng lên mây.
“Ý anh là gì?” Lâm Ngọc Nhiều cho rằng chú nhỏ đang ám chỉ chuyện đêm tân hôn. Chẳng lẽ anh biết cô đã biết chuyện rồi: “Ý của em là động dân của chị đang khép khép mở mở mòi em đi vào này, chị dâu có cảm nhận được quy đầu của em cũng gấp gáp muốn đâm vào lắm rồi không? Nóng không? Tinh dịch trên đỉnh quy đầu em với dâu dịch trong động chi trộn vào nhau rồi này, có phải trơn lắm không?” Cây gậy thịt thô to kia thực sự định đâm vào. Lâm Ngọc Nhiều có thể cảm nhận được gậy thịt đang cứng rắn phá vỡ cửa động mềm mại của cô. Cô căng thẳng tới mức ngừng thở, ngay cả cánh tay chống lên mặt bàn cũng không còn sức lực.
“Minh Vũ...” Suy nghĩ của cô rối loạn, cơ thể có khát vọng gậy thịt của chú nhỏ vô cùng. Cô biết có lẽ bản thân mình là một dấu phụ, cho dù có áp lực thế nào, nhưng chỉ cần đụng phải chú nhỏ, cô lại hận không thể lặp lại chuyện đêm tân hôn thêm trăm ngàn lần nữa.
“Chị dâu, anh em không thương chị, em thương.” Hướng Minh Vũ cố gắng kiềm chế khát vọng đâm vào tiểu huyệt của chị dâu, chỗ kia nước non đã lan tràn, làm quy đầu anh ướt nhẹp. Anh có thể tưởng tượng được cắm sâu vào đó thì sẽ sướng tới mức nào. Nhưng anh không muốn cưỡng bức chị dâu, ít nhất chuyện này anh không muốn để cô cảm thấy khổ sở.
“Chị cũng muốn em phải không? Chị dâu, đi dân, nhìn dáng vẻ bây giờ của chị đi, chị hận không thể để em chơi chết đi sống lại, muốn ngừng mà không được. Tại sao chị còn phải để ý tới anh em làm gì. Bình thường gã đối xử với chị thế nào không phải em không biết. Gã không thỏa mãn được chị, em có thể. Gậy thịt của em có thể làm động dân chị hết ngứa, em có thể làm chị thấy sung sướng hạnh phúc.”
Gậy thịt thô to không ngừng đâm vào cửa động của chị dâu, dầu thủy dính nhớp phát ra tiếng cọ sát mập mờ. Lâm Ngọc Nhiêu sắp không kiên trì nổi nữa rồi. Cơ thể cô đang có vạn ngàn con kiến đang gặm cắn, khó chịu vô cùng. Cô ôm chặt cổ chú nhỏ, dán cơ thể mình lên thân hình nóng rực của anh: “Minh Vũ...”
Cô khóc lóc vặn eo, phía dưới chủ động chà sát gậy thịt của chú nhỏ: “Minh Vũ...”
“Cho em chơi không?” Hướng Minh Vũ cắn răng, thô bạo hôn lên môi cô: “Đĩ dâu, có muốn em đâm vào không?” Lý trí của Lâm Ngọc Nhiều hoàn toàn sụp đổ, bị đánh nát tả tơi: “Muốn, Minh Vũ, chơi em, hưm....”
Hô hấp Hướng Minh Vũ cứng lại, gậy thịt đang gồng sức chờ ra trận nhợt nhạt thăm dò vào cái rồi mạnh mẽ dùng lực, đâm sâu gây thịt thô to vào trong đồng dân của chị dâu.
“Chị dâu, cuối cùng em cũng đâm vào động dân chị rồi.”
“ƯM.. lớn quá, cứng quá, Minh Vũ... Minh Vũ... trướng quá, em bị anh đâm căng rách rồi...”
⬅ Trước Tiếp ➡