⬅ Trước Tiếp ➡
Tấm lưng mảnh khảnh của Lâm Ngọc Nhiều kề sát vách tường gạch men lạnh lẽo. Phía dưới bị chú nhỏ đâm chọc vô cùng hung hãn. Rõ ràng lúc trước trong lều ngoài sân nhà họ Trương đã làm một lần rồi, lúc đó anh cũng rất hung dữ. Bây giờ lại để mặc cho cây gậy thịt kia hung hăng làm bậy thọc mạnh động dân của cô lần nữa. Xương bả vai của Lâm Ngọc Nhiều bị đâm mạnh va vào tường nhà phát ra tiếng trầm đục. Không quá đau nhưng cô lại bị dáng vẻ hổ đói của người đàn ông này làm cho tức giận vô cùng.
Cô dùng sức co rút huyệt nhỏ, bên tai truyền tới tiếng rên rỉ không biết là thống khổ hay là sung sướng của anh. Anh nhanh chóng bắt lấy tay cô, đè giọng hỏi.
“Sao thế?”
Động dân của chị dâu giống như thịt trai liều mạng bú nút gậy thịt của anh, cơ thể mềm như bông giống như rắn nước quấn trên người anh. Lúc này, anh hận không thể chơi nát bướm nhỏ của cô.
“Anh đâm em đau quá.” Lâm Ngọc Nhiêu hờn dỗi trừng anh: “Cây gậy thịt phía dưới của anh cũng chọc em khó chịu.”
“Gậy gì?” Hướng Minh Vũ hẩy mông về sau, gậy thịt lớn vốn cắm lút cán trong động thịt của chị dâu bị rút ra một phần: “Chị đang nói nó hả?”
Một chân của Lâm Ngọc Nhiêu còn đang được anh nắng trong tay, bây giờ cô chỉ dùng một chân đế trụ, đứng rất khó khăn. Ấy thế mà Hướng Minh Vũ còn kéo tay cô đi sờ thứ kia của anh nữa.
“Trên đó toàn là nước, em không sờ.” Cô kháng cự mãnh liệt.
“Đều là dân thủy của chị dâu, chị còn ghét bỏ đồ của mình?” Hướng Minh Vũ cười hừ hừ, anh cúi đầu ngậm lấy môi cô, ôm cô đứng dưới vòi hoa sen. Nước ấm bắn tung tóe lên hai người, trong cổ họng chị dâu phát ra tiếng hừ hừ đầy thỏa mãn.
“Ta không hả?” Môi lưỡi nóng bỏng của chú nhỏ quấn lấy đầu lưỡi phóng đãng của cô mà liếp xút. Cô phát hiện, lưỡi anh cũng giống y chang thứ đồ bên dưới, rất lớn. Anh đảo đi đảo lại trong miệng cô, dây loàn cuốn lấy lưỡi cô
mút mãi không buông. Tay cô bị anh ép cầm vào nửa cây gậy thịt vẫn còn chưa ra ở bên ngoài. Trong lòng bàn tay nóng bỏng, nó giống như một con sâu lớn không ngừng nảy lên trong tay cô.
“Chị dâu, xoay người lại đi, em muốn chơi chị từ phía sau.” Hướng Minh Vũ nhịn không được, anh đè chị dâu lại hung hăng đâm vài cái, sau đó mới để cho cô có thời gian thở gấp.
Lâm Ngọc Nhiều bị chú nhỏ ép xoay người, anh ấn lấy eo cô để người cô hơi võng xuống một chút. Cô còn chưa kịp phản ứng lại anh đã làm cô cong mông lên, cây gậy thịt kia lại hung ác đâm vào.
“Chơi chết chị, dân phụ.” Hướng Minh Vũ được đông dân vừa ướt vừa chặt của chị dâu kẹp tới da đầu tê dại. Anh sướng lắm rồi, động thịt của đĩ dây này đúng là sinh ra để mình anh chơi mà: “Trong động dân của chị còn mọc vô số cái miệng nhỏ, đang tham lam du đãng bú sút gậy thịt của em đây này.”
“Không phải vậy.” Lâm Ngọc Nhiêu rất uất thẹn khi bị anh gọi là đã dân, theo bản năng cô không muốn thừa nhận.
“Chị không phải gì? Không phải là dâu phụ hả?” Mông Hướng Minh Vũ như được gắn motor mãnh liệt đưa đẩy, chọc tới mức chị dâu mạnh miệng chẳng mấy chốc đã kêu dân không thôi: “Sâu quá rồi.... a... Minh Vũ.... Sướng quá...”
Lâm Ngọc Nhiều bị chú nhỏ dồn tới trước tường, cô sợ mình bị đụng đầu vào đó, chỉ có thể vươn tay chốc lên vách tường.
“Chị dâu, chị có biết dáng vẻ chổng mông này của chị giống thứ gì không?” Hướng Minh Vũ đâm chị dâu tới mức dây thủy bay tán loạn, bàn tay to vỗ mạnh lên hai cánh mông núc ních thịt, nó rung rinh mãi không ngừng, dẫn tới mức chọc hai mắt anh đỏ quạch.
“Anh đừng có nói bậy....”Lâm Ngọc Nhiều biết trong miệng anh chẳng thể nói được câu gì hay. Anh chính là người như thế, lúc làm chuyện này đều không cố kỵ điều gì.
“Giống như chó cái động dục, ven đường cứ thế dầu mông tách chân để cho săn đâm suốt ngày.”
⬅ Trước Tiếp ➡