⬅ Trước Tiếp ➡
Tay em chồng lại sờ vào quần lót của cô. Ngón tay lao động quanh năm mang theo vết chai mỏng, giống như giấy nhám cọ xát lên hạ thân mẫn cảm của cô. Cô biết lúc này thân dưới của cô đã ướt dầm dề. Cô cũng không biết vì sao mình lại chảy nhiều nước như vậy nữa. Tuy cô đã 30 tuổi rồi nhưng hiểu biết về phương diện này quả thực quá ít.
Lâm Ngọc Nhiều cảm thấy vừa uất nghẹn vừa tủi thân, khóc thành tiếng. Cho dù cơ thể này của cô từng bị Hướng Minh Vũ làm qua, nhưng cô vẫn không bước qua được rào cản tâm lý.
“Chị khóc gì chứ?” Nhìn gương mặt nhỏ nhuốm xuân tình nay nước mắt lã chã, dáng vẻ thiên kiều bà mị kia không những không làm Hướng Minh Vũ nổi lên thương tiếc bỏ qua cho cô, ngược lại gây thịt dưới háng càng ngày càng thô, càng cứng.
Nhận thấy Hướng Minh Vũ đang cởi quần đùi của mình ra, tay nhỏ vô lực của Lâm Ngọc Nhiêu lung tung đẩy anh đi, trong miệng thì phát ra tiếng xin tha mềm nhũn: “Minh Vũ, tha cho chị đi, đi ăn cơm nhé? Cơm nguội hết cả rồi.”
“Vậy chị khẩu giao cho em bắn ra đi.” Kể từ cái đêm Hướng Minh Vũ chạm vào Lâm Ngọc Nhiều đến nay cũng đã qua ba tháng rồi. Trong suốt ba tháng này, ngày ngày anh nhìn cô lắc mông rung ngực, gây thịt của anh trướng đến muốn nổ tung.
“Gì, gì cơ?” Lâm Ngọc Nhiều chu miệng nhỏ, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, ngơ ngác nhìn Hướng Minh Vũ. Cô không biết dáng vẻ này của cô dụ người tới mức nào. Miệng nhỏ khẽ nhếch lọt vào trong tầm mắt Hướng Minh Vũ. Anh có thể nhìn thấy cái lưỡi nhỏ đang có rúm lại của cô. Hơn nữa môi cô còn được anh hôn sưng múp lên, đỏ bừng một mảnh làm anh nhìn đã muốn bắn.
Hướng Minh Vũ không thể nhịn được nữa rồi. Anh ghì đầu Lâm Ngọc Nhiều xuống hôn mạnh, dùng sức liếm mút, sau đó lại nhét ngón tay vào cái miệng nhỏ của cô. Trong miệng ngậm ngón tay mang theo hương vị lạ làm Lâm Ngọc Nhiêu mơ màng. Cô bị anh hôn tới mức không phân biệt được đâu là đông tây nam bắc, cả người dựa hẳn vào lồng ngực Hướng Minh Vũ. Nếu không phải lý trí còn sót lại kiềm chế cô, có lẽ cô đã sớm hô to bảo anh mau cắm gậy thịt cứng rắn kia vào tiểu huyệt của cô đi mất rồi.
“Ưm... Minh Vũ...” Ngón tay đáng giận kia đang kẹp lấy đầu lưỡi cô, anh cứ làm càn mà trêu đùa nó. Cô chẳng còn chỗ nào để trốn tránh được, nước mắt tràn ra, miệng mở lớn không khép lại được, nước miếng tích tụ tràn xuống cằm, lăn xuống cổ đang mướt mồ hôi, rồi lại được anh cúi xuống liếm sạch.
“Ưm!” Lâm Ngọc Nhiêu khó nhịn hẩy hẩy bộ ngực trắng bóc, hai nút vú bị anh mút đỏ bừng lại kề sát miệng anh. Cô không kiềm chế được thở dốc, của người vừa ngứa vừa khô, nhất là bên trong cái động dưới thân kia, giống như có vô số con kiến đang gặm nhấm.
“Minh Vũ...” Lâm Ngọc Nhiều khó chịu khóc lên, cô đong đưa eo nhỏ, bức thiết muốn thoát khỏi kìm kẹp của anh, nắm tay đấm đấm lên người, muốn đuổi anh đi.
“Động dân có phải ngứa lắm rồi không?” Hướng Minh Vũ nhìn dáng vẻ sống không bằng chết của Lâm Ngọc Nhiêu, ngón tay dùng sức đâm sâu xuống yết hầu của cô. Trong nháy mắt, Lâm Ngọc Nhiều thấy khó chịu vô cùng, không ngừng giãy giụa.
“Ưm ưm, chú buồng chị ra...” Cô khóc lóc kêu, đáng thương vô cùng.
“Vậy chị khẩu giao cho em đi.” Giọng điệu của Hương Minh Vũ giống như đang bàn bạc, nhưng miệng anh thì châm ngòi thổi gió khắp nơi. Một đường liếm từ xương quai xanh tinh tế tới đôi bồng đào đang rung rinh: “Chị dâu, núm vú chị cứng như cục đá ấy, dân quá đi mất.”
Cảm nhận được môi lưỡi nóng bỏng đang không ngừng xoay quanh nút vú, Lâm Ngọc Nhiêu sắp hỏng mất rồi. Cô dùng sức đẩy ngón tay trong miệng mình ra, cơ thể run rẩy không ngừng, tưởng chừng như muốn ngã xuống.
Nhưng lúc này eo nhỏ của cô lại uốn éo, bàn tay to của Hương Minh Vũ nắm lấy vú cô, không nặng không nhẹ kéo một cái: “Ư...” Cô thống khổ cong eo rúc người vào ngực anh.
“Chị muốn chạy đi đâu hả?” Hướng Minh Vũ nắm lấy cằm cô, nhìn từ trên cao xuống. Hai mắt anh đỏ quạch, cả người tản mát ra hơi thở hung dữ của dã thú đuổi theo bạn đời muốn giao phối: “Chị dâu, dùng cái miệng nhỏ kia ăn em một lần được không?” Anh đẩy gậy thịt cứng như sắt kia của mình vào thân dưới đang bị tách ra kia của cô. Cách một lớp quần đùi và quần lót nhưng thứ đồ kia vẫn làm cô cảm thấy nóng rực, run rẩy không ngừng: “Không được, ngàn lần không được.” Lâm Ngọc Nhiều cho rằng chú nhỏ lại muốn thọc vào phía dưới của cô lần nữa, cô nghiêm khắc từ chối: “Minh Vũ, chúng ta không thể làm thế được. Tôi là chị dâu của chú, chú không thể là thế được.”
Đêm tân hôn đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Lúc đó cô cũng không biết người đè trên người mình lại là chú nhỏ. Nhưng lúc này cô vô cùng tỉnh táo, sao cô có thể thuận theo anh làm bậy được.
“Nhưng mà gậy thịt của em phải làm sao bây giờ? Nó sắp nổ tung rồi, chị dâu, chị sờ thử đi. Nếu chị không chịu ăn nó, nó không sống nổi qua hôm nay mất.” Hướng Minh Vũ quyết tâm phải để Lâm Ngọc Nhiêu làm anh bắn ra. Dù sao anh cũng đã ăn cô rồi, có cố gắng xóa đi đêm triền miên đó thế nào thì cũng không có nghĩa là chuyện này chưa từng xảy ra.
Lâm Ngọc Nhiều không chống lại được sức lực của chị nhỏ, cô bị anh cứng rắn kéo tay chạm vào cây gậy kia. Độ nóng của nó làm bóng bàn tay cô khiến cô sợ hãi muốn buông ra ngay lập tức.
“Chị dâu đừng buông.” Hướng Minh Vũ thở gấp từng đợt, cơ ngực trên người anh đều bị mồ hôi thấm ướt. Rõ ràng ngoài trời đang đổ mưa nhiệt độ không khí cũng rất thấp nhưng trong phòng bếp lại nóng như thiêu như đốt.
“Chị dâu, chị dùng tay tuốt lên tuốt xuống đi. Đừng sợ, nó muốn được chị tuốt. Chị dâu, mau lên, chị nhìn kia, nó sưng to tới mức sắp phun nước ra rồi.” Lâm Ngọc Nhiều cảm nhận được lòng bàn tay đanh dính nhớp, đó là chất lỏng được toát ra từ trong gậy thịt mềm nhũn của chú nhỏ. Cô không dám nhìn vào thứ đồ thô to kia, trong lòng thì đang hốt hoảng tự hỏi, sao đêm tân hôn đó anh có thể cắm nó vào trong người cô được vậy, lớn quá mức rồi. Cô nhắm mắt vuốt vài cái nhưng Hướng Minh Vũ không thỏa mãn, anh nắm hai tay cô cùng nhau vuốt. Thứ đồ chơi kia quá mức quái thú, Lâm Ngọc Nhiêu vuốt một hồi lâu, tay cũng mỏi nhừ rồi, cô cắn môi thẹn thùng hỏi anh: “Được chưa thế?”
Bên tại là tiếng thở dốc thô nặng của chú nhỏ làm tim cô nảy thình thích. Hô hấp nóng rực phả lên cổ cô, trong họng còn phát ra tiếng rên rỉ như đau đớn lại như sung sướng: “Chị dâu, ăn cho em một lần đi, để nó chui vào miệng nhỏ của chị, được không?”
Anh đang cầu xin cô, Lâm Ngọc Nhiêu run rẩy lắc lắc đầu: “Không được.” Cố định kẹp hai chân mình lại. Cái động phía dưới đã ướt dầm dề, trong cơ thể cô đang ngứa ngáy nhộn nhạo, làm cô đứng ngồi không yên.
“Không cần bên dưới đâu, chị dùng miệng nhỏ phía trên là được.” Gậy thịt của Hương Minh Vũ không được thư giải, lý trí bảo anh mau đè Lâm Ngọc Nhiều xuống mà làm. Anh đè cô quỳ xuống đất, gậy thịt thô to đỏ bừng nhắm thẳng miệng cô đâm vào.
“Chú điên rồi!” Sắc mặt Lâm Ngọc Nhiều trắng bợt. Cô chưa bao giờ biết thế này có thể dùng miệng ăn. Chóp mũi thoang thoảng vị tanh nồng làm cô khó chịu muốn lẩn tránh.
“Ghét bỏ em?” Hướng Minh Vũ híp mắt nhìn Lâm Ngọc Nhiều kháng cự mình. Chị dâu non non mềm mềm này, anh cũng không muốn ép buộc cô. Bàn tay to nhấc bỗng cô lên đặt trên bàn bếp. Lần này anh không cho cô có cơ hội phản ứng, anh thô bạo kéo luôn quần đùi và quần lót của cô xuống, há miệng bú sút động dân vừa hồng vừa ướt kia của
cô.
“Chú làm gì đấy!” Lâm Ngọc Nhiều khiếp sợ trợn tròn mắt. Khi hạ thân được người bú sút cuồng nhiệt, ngứa ngáy trong cơ thể cô cũng lên cực điểm. Cô cong eo, như con cá nằm trên thớt, không còn sức mà vặn người. Nhưng môi lưỡi nóng bừng đang càn quét trong động nhỏ kia lại làm cô hồn phi phách tán.
“Minh Vũ...” Cô sướng tới mức da đầu tê dại, tay đặt trên đầu anh muốn đẩy nó ra, một giây sau lại ghì chặt nó xuống: “Minh Vũ...”
⬅ Trước Tiếp ➡