⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị nghĩ là anh trai em tới thì thứ đồ chơi này sẽ mềm đi sao?” Nhìn dáng vẻ Lâm Ngọc Nhiều khiếp sợ, gương mặt đỏ bừng bừng, tay Hướng Minh Vũ lại không khống chế được mò tới vú cô.
Cả người Lâm Ngọc Nhiêu run rẩy, nhờ tới chồng mới đi ra ngoài không lâu, nhỡ chẳng may gã đột nhiên đi vào....
“Minh Vũ, chuyện hôm nay chị sẽ xem như chưa hề xảy ra.” Cô vội vàng đứng dậy, sợ chú nhỏ lại bắt được cô, nhanh chân chạy ra khỏi phòng bếp.
Về tới phòng, cô hấp tấp đóng chặt cửa lại, tâm lưng đơn bạc kề sát lên ván cửa, cơ thể vô lực trượt người ngã xuống đất.
Hạ thân ướt dính nhắc nhở cô, không lâu trước đó, xém tí nữa cô đã phạm phải sai lầm to lớn rồi. Lâm Ngọc Nhiều bất lực hổ thẹn, con mắt đỏ rực, ấm ức cực kỳ. Không đợi cho cơ kịp thở dốc một hồi, trên hành lang liền vang lên tiếng bước chân. Cô nghĩ là Hướng Minh Vũ đuổi theo tới đây, sợ tới mức đứng bật dậy, kinh hoàng bàng hoàng muốn tìm thứ gì đó đè chặt cửa lại.
Cửa ở nông thôn đều là kiểu hai cánh, trong ngoài đều có then cửa nhưng lại không có khóa. Lâm Ngọc Nhiêu còn đang bận rộn dịch ghế thì cửa đã bị người đẩy mở, trong nháy mắt, trái tim cô như vọt lên cổ họng, không đợi cô quay đầu thì đã nghe thấy tiếng chồng hỏi: “Anh làm gì thế?”
Hướng Minh Hưng cũng không đi vào mà ngạc nhiên nói với Lâm Ngọc Nhiêu: “Đưa cục sạc đây cho anh.”
Lâm Ngọc Nhiêu mơ màng đi về phía đầu giường rút cục sạc đưa cho gã, Hướng Minh Hưng nhận lấy rồi nhìn chằm chằm vào cô, đáng giá vài giây: “Em không thoải mái à?”
Lâm Ngọc Nhiều lắc đầu: “Không ạ.”
“Sắc mặt của em không tốt lắm, nóng quá hả?”
Lâm Ngọc Nhiều khó có thể mở miệng, sao cô có thể nói với chồng mình cô đang sợ cô với em trai gã sẽ làm ra chuyện cẩu thả được.
“Nếu bị cảm thì uống thuốc đi, trong nhà không có thì bảo Minh Vũ đi mua cho.”
nua
Cảm nhận được sự quan tâm của chồng, trong lòng Lâm Ngọc Nhiều càng hụt hẫng, cô thề nhất định phải quản được thân thể mình, tuyệt đối không thể trở thành một dâu phụ dục cầu bất mãn được.
“Vâng, em biết rồi.”
Nhìn Hướng Minh Hưng đi vào phòng bếp, Lâm Ngọc Nhiều đoán chắc gã đi dặn dò Hướng Minh Vũ đi mua thuốc cho cô. Cô trở lại phòng tìm quần áo trộm đi nhà vệ sinh tắm rửa.
Vốn dĩ cố định tắm nhanh chóng một tí nhưng mà khi ngón tay sờ vào động nhỏ phía dưới, cảm giác ngứa ngáy khó nhịn kia lại trào lên. Trong đầu lại hiện lên một màn chú nhỏ ngồi xổm trước thân dưới cô liếp xút động nhỏ, đầu lưỡi anh vừa nóng vừa linh hoạt, giống như con rắn nhỏ mặc sức cuồng hoan trong động nhỏ của cô. Lúc đó cô vừa sợ vừa sướng, lí trí cũng hoàn toàn biến mất, chỉ mong chú nhỏ liếm mạnh hơn, nhiều hơn nữa. Nếu không phải chồng cô đột nhiên trở về, sợ là lúc này cây gậy cứng rắn của anh đã đâm thẳng vào rồi.
“Ừ.” Lâm Ngọc Nhiều cắn môi lung tung chà sát phía dưới vài cái, cô không có chút kinh nghiệm gì, vừa thẹn vừa lần mò, ngón tay cũng không dám chắc sâu vào trong, chỉ có thể dùng bàn tay không nặng không nhẹ xoa nắn âm đế: “Khó chịu quá...” Cô muốn khóc tới nơi, tự cô làm mãi không hết khó chịu, ngược lại lại khiến bản thân vào tình trạng nửa vời, khó chịu vô cùng.
Cơ thể trắng nõn chẳng mấy chốc mà mướt hết mồ hôi, cô dần không đứng thẳng được nữa, đặt mông ngồi lên ghế nhỏ, hai chân mở rộng đang không ngừng run rẩy, ngón tay dùng toàn lực an ủi chính mình.
“Sao lại thế này.” Lâm Ngọc Nhiều bị dục vọng quá mức mãnh liệt của mình làm cho phát khóc, ngón tay của cô không tài nào làm cô thỏa mãn được. Dày vò cả nửa ngày, tay cũng đã tê rần, hai chân mở rộng vô lực ngã sang hai bên.
Dừng lại trong chốc lát, Lâm Ngọc Nhiêu quyết định từ bỏ, cô đứng dậy lần nữa tắm lại từ đầu, cố nén cảm giác ngứa ngáy đang kêu gào trong cơ thể. Cô tắm xong ra ngoài mới biết mưa càng lúc càng lớn, cô phải đi dọn chén đũa trong phòng bếp.
Sau khi sấy tóc khô được bảy tám phần, lúc này tâm trạng cô vẫn còn phức tạp, đi về phòng bếp. Lúc cô tới cửa, không biết là Hướng Minh Vũ có còn bên trong không, cô đứng lại, nín thở nghe ngóng.
“Chị dâu sợ em tới vậy sao?” Cửa sau lưng đột nhiên mở ra, Hướng Minh Vũ bước vào cùng hơi nước lạnh. Lâm Ngọc Nhiều hoảng sợ, trái tim nhảy dựng, cô quay đầu trợn tròn mắt nhìn anh.
“Tắm rồi?” Tầm mắt Hướng Minh Vũ dừng trên người cô: “Mặc nhiều thế không thấy nóng ạ?”
Lâm Ngọc Nhiêu tắm xong thì thay quần dài thường mặc, bọc bản thân kín mít như cái kén. Lúc này nghe Hướng Minh Vũ chế nhạo cô rõ ràng như thế, cô cảm thấy thẹn đỏ cả mặt: “Ai cần chú lo!” Rồi căm giận đi vào phòng bếp.
Sau lưng Hướng Minh Vũ vũng đi vào theo, Lâm Ngọc Nhiều liếc mắt nhìn bàn ăn và bàn bếp một cái, đều đã thu dọn sạch sẽ hết cả rồi. Trên bàn cơm còn úp lồng bàn ngăn ruồi lại, chừa phần cơm mà cô chưa ăn xong lại cho cô.
“Sao... Sao chú lại dọn dẹp rồi?” Mặc dù biết Hướng Minh Vũ là một người cần mẫn, thường chẳng quan tâm gì mà quân tử xa nhà bế[s. Nhưng Lâm Ngọc Nhiêu vẫn có chút ngại.
“Chị dâu nấu cơm em rửa chén, đây không phải là chuyện hết sức bình thường sao.” Hướng Minh Vũ không nghĩ như thế, anh còn nâng đóa hoa thược dược mới hái bằng hai tay như hiện vật quý tới trước mặt cô, thuận thế ôm lấy cô vào lòng: “Chị dâu, chị xem hoa này nở đẹp chưa này, em dùng cỏ đuôi chó bó lại cho chị đó, chờ em tìm cái bình thủy tinh cắm vào cho chị nhé.”
Cơ thể nóng bỏng sau lưng làm Lâm Ngọc Nhiều không thể nào phân tâm mà thưởng thức hoa cỏ. Trong phòng tắm, cảm giác ngứa ngáy còn chưa được thỏa mãn, lúc nào lại bùng lên như cỏ dại.
Cô ảo não măng anh: “Chú đừng quá đáng, mau tránh ra!”
“Lúc tắm rửa tự mình nghịch động dâu rồi?” một tay Hướng Minh Vũ nhấc Lâm Ngọc Nhiêu lên bàn bếp. Chút sức lực như muỗi cào này của cô chẳng là gì với anh.
“Chú đừng như vậy, có phải chú điên rồi không?” Lâm Ngọc Nhiều tay chân luống cuống giãy giụa, cô biết mình sẽ không chịu nổi dụ hoặc, cơ thể đang chống lại lí trí của cô. Nếu Hướng Minh Vũ kiên trì muốn làm bậy với cô, cô.....
“Chị dâu, làm một lần đi, hôm nay chúng ta cùng sướng một lần đi. Chuyện này xong rồi, sẽ không ai nhắc tới nó nữa.” Giọng nói dụ dỗ của Hương Minh Vũ như gió thổi bên tai, với một người dân loàn từ trong xưởng tủy như Lâm Ngọc Nhiêu, đúng là khó từ chối.
Cô chống lại cơn ngứa ngáy, khóc lóc lắc lắc đầu, cố giữ điểm mấu chốt: “Không được.”
“Em không đi vào, chị dâu dùng miệng làm cho em, hút tinh dịch của em ra nuốt vào bụng, em liếm huyệt cho chị, em phải liếm cho huyệt dân của chị bắn nước tung tóe.” Một khắc Hướng Minh Vũ cũng không chờ được nữa, anh kéo tụt quần trong ánh mắt hoảng loạn của cô, đầu chui vào giữa hai chân cô, đầu lưỡi ướt nóng vừa liếm vừa bú động dâm.
“Không không không...... ưm......” Lâm Ngọc Nhiều quá mức mẫn cảm, bị anh hung hăng hút mấy lần thì phun ra. Cô còn đang đắm chìm trong cơn cực khoái thì đã bị chú nhỏ túm khỏi bàn bếp. Anh đè đầu cô quỳ xuống trước mặt anh, dùng khí thế không cho phép cô kháng cự mà nhét cây gậy thịt thô to vào miệng cô, gấp gáp đẩy eo: “Chị dâu, bú đi.”
Lâm Ngọc Nhiều chịu không nổi cách làm tình như thế này, nhưng gậy thịt của chú nhỏ cứ chọc vào miệng cô mãi, anh còn không ngừng rên rỉ đau đớn: “Chị dâu, xin chị đó, nó đau lắm, sắp nổ tung rồi.”
Lâm Ngọc Nhiêu vừa mới thất thần một cái gậy thịt cực nóng hung hăng đâm vào miệng cô, thọc sâu tới mức lưỡi cố không biết phải để ở đâu. Trong lúc nhất thời cô ngây ngẩn cả người. Mà trái tim trong lồng ngực kia thì đã nhảy lên tận họng.
“Chị dâu mau liếm đi, dùng đầu lưỡi liếm nó, bú nó. Chị dâu, đã dẫm, chị sẽ thích gây thịt của em chồng thôi, gậy thịt muốn chơi nát cái miệng cứng mỏ này của chị.”
⬅ Trước Tiếp ➡