Anh ta bật cười “Cuối cùng anh cũng có thể đường đường chính chính đi vào nhà em ăn cơm, không cần quan tâm đã trễ thế nào. Lần đầu tiên đến nhà em ăn cơm, anh không dám ăn no, trong lòng luôn hồi hộp.”
“Vẫn còn nhớ à?”
“Tất nhiên là nhớ, sao có thể quên được chứ ”
Lạc Kỳ cũng vậy, cô vẫn còn nhớ rõ hôm đó mọi người đã nói những gì. Lần đầu tiên Bùi Thời Tiêu đến nhà cô ăn cơm là vào năm Lạc Kỳ mười tám tuổi, khi ấy công ty của gia đình cô vẫn như mặt trời ban trưa, cả nhà còn đèn ở trong biệt thự.
Ba mẹ đã tổ chức lễ trưởng thành cho cô, mở tiệc mời họ hàng và bạn bè đến tham dự. Vào cuối tuần, ba mẹ đặc biệt tổ chức cho Lạc Kỳ một bữa tiệc sinh nhật nhỏ, để cô mời bạn bè trong lớp đến nhà chơi.
Bùi Thời Tiêu học chung trường cấp ba với cô, anh ta lớn hơn Lạc Kỳ một tuổi. Lúc đó, Bùi Thời Tiêu chính là nhân vật ưu tú trong trường, nhận được sự chú ý của mọi người. Khi Lạc Kỳ học lớp mười hai, anh ta đã ra nước ngoài học năm nhất đại học, cũng không biết Bùi Thời Tiêu nhận được tin tức cô muốn tổ chức lễ trưởng thành từ đâu mà lại nói dối ba mẹ, lén mua vé bay về nước. Anh ta còn trà trộn vào nhóm bạn học của Lạc Kỳ, cùng đến nhà để chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của cô.
Tốt nghiệp trung học xong, Lạc Kỳ cũng ra nước ngoài du học, nhưng trường của cô lại không cùng bang với trường của Bùi Thời Tiêụ Vì theo đuổi Lạc Kỳ, mỗi khi đến cuối tuần hoặc có kỳ nghỉ, chỉ cần anh ta rảnh rỗi thì đều bay đến thăm cô.
Khi đó, Bùi Thời Tiêu còn trẻ và rất hăng hái, anh ta thoải mái bộc lộ tình cảm mà bản thân dành cho cô.
Lạc Kỳ thu lại suy nghĩ “Đi thôi, em dẫn anh về nhà ăn cơm.”
Bùi Thời Tiêu đưa dù cho Lạc Kỳ để cô tự che.
Lạc Kỳ nhận dù, cô vừa định đi về phía trước, nhưng bước chân còn chưa hạ xuống thì Bùi Thời Tiêu đã khom người, ôm ngang lấy cô. Anh ta tra hỏi “Cảm thấy xa lạ với anh đúng không?”
Lạc Kỳ bật cười “Rất rất quen thuộc.” Cô đánh lên người anh ta “Thả em xuống đi, đường trơn lắm.”
Bùi Thời Tiêu không làm theo mà ôm cô đi thẳng vào sân nhà.
Lạc Kỳ không mang theo chìa khóa nên phải gõ cửa.
Khương Phương Nghi đi từ phòng bếp ra mở cửa, nhiệt tình mời Bùi Thời Tiêu vào nhà.
Bùi Thời Tiêu Đã tới nhà cũ mấy lần, đầu năm nay lúc đính hôn cũng có tới, nhưng khi ấy căn nhà vẫn chưa xuống cấp như bây giờ.
Lạc Kỳ bưng cháo và thức ăn lên bàn giúp mẹ, Khương Nghi Phương chỉ nói mấy câu rồi tìm cớ quay về phòng ngủ, để lại không gian riêng cho hai đứa nhỏ.
Lạc Kỳ đỡ cằm, ngồi bên cạnh nhìn anh ta ăn.
Bùi Thời Tiêu gắp một đũa thức ăn đưa đến bên môi cô “Em cũng ăn một chút đi.”
Lạc Kỳ lắc đầu “Em đánh răng rồi.”
Bùi Thời Tiêu rút tay lại, bỏ thức ăn vào miệng mình.
Lạc Kỳ cúi đầu nhìn chứ cầm hai dây trên người mình, lúc trước, mỗi lần gặp nhau dù cô mặc bất kỳ chiếc váy nào Bùi Thời Tiêu cũng sẽ khen mấy câụ Cho dù bộ quần áo đó anh ta đã khen hàng trăm lần nhưng vẫn khen nữa.
Vậy mà tối nay anh ta không hề chú ý đến việc cô mặc gì.
“Ngày mai mấy giờ chúng ta sẽ đi thử áo cưới?” Lạc Kỳ nhìn Bùi Thời Tiêu và hỏi.
Bùi Thời Tiêu đơ người, thả muỗng cháo vừa múc lên vào lại trong chén.
Từ ánh mắt do dự của anh ta, Lạc Kỳ hiểu Bùi Thời Tiêu không có thời gian, việc thử áo cưới không nằm trong lịch trình của anh ta.
“Anh bận cũng không sao, mẹ em sẽ đi chung với em.” Ý cười trên mặt Lạc Kỳ phai nhạt dần, cô thể hiện sự hiểu chuyện của mình.
Bùi Thời Tiêu lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn về lịch trình mà thư ký đã gửi cho anh ta sang điện thoại Lạc Kỳ.