Cô bé sợ hãi trả lời:.
"Kiều Khả Tâm, là mẹ đặt cho"
Mắt to chớp chớp, nhìn chằm chằm người nam nhân soái khí trước mặt.
Kiều Văn Châu do dự nâng tay đặt lên đỉnh đầu con gái xoa xoa, nói cho cô nghe.
"Ta là ba ba con, nhớ kỹ chưa?"
Ánh mắt bé con trong nháy mắt nở rộ ra tí kinh hỷ, cảm thụ trên đỉnh đầu một mảnh ấm áp, giống như hứa hẹn gật đầu. Kiều Văn Châu bất đắc dĩ lắc đầu cười, ôm Kiều Khả Tâm rời đi, từ đầu đến cuối đều không chú ý đến Kiều Ý đứng cô độc trong một góc.
Kiều Ý chỉ cảm thấy rất khó chịu, ba ba trước nay đều chưa từng ôm mình, thậm chí không sờ qua đầu mình, tuy lúc đó mới bốn tuổi nhưng Kiều Ý đã hiểu rằng ba ba không thích mình, nhưng không biết nguyên nhân, cô ôm đầu gối nhìn hai bóng dáng một lớn một nhỏ kia, cái mũi nhỏ vừa nhíu mang theo khóc nức nở yên lặng nỉ non:
"Ba ba......"
Cuối cùng Kiều Văn Châu lựa chọn mẹ của Kiều Khả Tâm, bởi vì hắn cảm thấy Kiều Khả Tâm mới giống là con gái mình, sẽ làm nũng sẽ ôm hắn muốn hôn hôn, làm hắn tâm can đều hóa lãng, nhưng Kiều Ý cũng không có đi theo mẹ ruột mình mà được Kiều gia giữ lại, Kiều Văn Châu sau khi biết chuyện cũng chỉ nhàn nhạt tỏ ra mình đã nghe.
Theo thời gian Kiều Ý cùng Kiều Khả Tâm dần dần lớn lên, Kiều Văn Châu cũng cùng mẹ của Kiều Khả Tâm ly hôn, người phụ nữ kia cũng không phải đèn cạn dầu, thấy Kiều Văn Châu chỉ quan trọng con gái không để ý đến mình nên bên ngoài tìm kiếm đàn ông, hai người thông đồng cùng nhau bỏ trốn. Năm đó Kiều Khả Tâm mới mười tuổi ôm đùi ba ba, khó hiểu hỏi:
" Mẹ đâu?".
Kiều Ý nghe vậy trào phúng cười:
" mẹ sẽ không trở lại"
Kiều Văn Châu cau mày bất mãn nhìn con gái lớn, ngay cả Kiều Khả Tâm cũng ngơ ngác đỏ hốc mắt, một bộ dáng như muốn khóc ra tới. Kiều Văn Châu cũng bất chấp mắng Kiều Ý nói năng lỗ mãng, vội vàng bế Kiều Khả Tâm lên nhẹ nhàng hôn khuôn mặt con gái nhỏ an ủi.
"Bảo bối ngoan, còn có ba ba quan hệ con. Khả Tâm không muốn ba ba sao?"
Kiều Khả Tâm đem mặt vùi vào cổ Kiều Văn Châu, tay nhỏ cũng vòng lên nhược nhược mở miệng:
"Ba ba, Khả Tâm muốn ngủ".
Kiều Văn Châu vừa nghe lập tức đau lòng, vừa ôm vừa dỗ đem con gái vào phòng ngủ.
Kiều Ý gắt gao cắn môi dưới, trong lòng một trận quay cuồng, đây là lần thứ mấy cô bị ba ba lạnh nhạt, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng hắn mà không thể nhận được một tiếng khích lệ, đôi tay nho nhỏ nắm chặt thành quyền, ba ba có phải biểu hiện con tốt hơn mới khiến ba chú ý tới không?
Lúc đó ba người không biết, vốn là máu mủ tình thâm, lại nhất định phải dây dưa cả đời, ai lưỡng tình tương duyệt ai bi ai cầu mà không được tình thương sinh ra chấp niệm lại có một ngày nảy sinh ra kết quả?