Chương 17
Bạch Kỷ không nghĩ được lại nghe hắn bày tỏ lần nữa, vành tai bị lông tơ mịn màng bao trùm cũng không khỏi nóng lên, khiến cậu vô thức đưa tay lên nắn nắn cho bớt ngượng ngùng. Ánh mắt đưa đến đưa đi lại không dám nhìn người đối diện. Cho nên cậu cũng không nhìn thấy con sói giảo hoạt nào đó cái đuôi đắc ý đang lắc đến điên cuồng khi phát hiện bản thân vừa thả thính thành công con thỏ nhỏ cậụ Mặc dù hắn không hề nói sai hay có nửa điểm giả dối. Chỉ đơn giản là vì bản chất của gen khiến người ta không dám tin tưởng hắn thôi. Cũng chỉ có thể trách con thỏ ngây thơ nào đó, cứ lâu lâu lại bị con sói giảo hoạt kia trêu chọc đến quên mất bản chất giả dối có tiếng của nó.
Mà cho dù nó không giả dối thì cũng không thể buông lỏng sự đề phòng đối với nó được. Ai biết sẽ có ngày bị nó gặm đến xương cũng không còn chứ.
Cứ như thế, buổi sáng đầu tiên của một thỏ một sói xem như là suôn sẻ trôi qua. Mặc cho Thôi quản gia của Hoắc gia đã chăm sóc bên người Hoắc Mạt từ nhỏ đến lớn bị dọa cho rớt cằm.
Đêm qua thiếu gia nhà ông mang người về ông thật sự là không biết, đến sáng hôm nay nhìn thấy trong nhà xuất hiện thêm một người ông mới giật cả mình. Không ngờ chuyện giật mình hơn còn ở phía saụ
Thiếu gia nhà ông đây là… Muốn kết giao tìm bạn đời rồi ư? Này nếu bỏ qua tất cả những vấn đề loạn thất bát tao không đáng kể khác thì thật sự là thiên đại hỉ sự, đáng để chúc mừng. Nhưng mà… Đối tượng này có phải là… Quá đáng yêu rồi hay không? Thì ra đây là khẩu vị của thiếu gia?
Không được, ông có nên báo lại cho nhà chính bên kia hay không?
Hoắc Mạt cùng con thỏ mới bắt về được ăn sáng xong lại chuẩn bị đưa người đến cục quản lý gen một chút đều không hề hay biết Thôi quản gia nhà mình đang ấp ủ cái ý định gì. Nhưng cho dù có biết thì hắn chắc cũng sẽ không đi để ý. Bởi vì hắn không hề có ý định giấu giếm chuyện này, đương nhiên là không sợ người khác biết rồi.
Sau khi mang theo con thỏ đến cục quản lý, hắn nhìn con thỏ một bộ biểu tình nghiêm túc chờ đợi kết quả kiểm tra độ tương thích, so với lúc sợ hãi lại biểu lộ ra một loại mị lực khác hẳn mà không khỏi ngứa ngấy tay chân động thủ đi nhéo nhéo vành tai mềm mại lâu lâu còn động động của cậụ Cặp tai này đúng là nhỏ quá đi, còn mềm mại không xương, xù xù, luôn luôn ngoan ngoãn chụm lại một chỗ. Thật lòng mà nói hắn thật sự không nghĩ chủng tộc này lại đáng yêu như vậy đó. Hắn chỉ hận không nắm nó ở bên người mỗi giờ mỗi khắc đều nắn nắn chơi.
Mà ai đó bị hắn mang theo ý nghĩ nắn nắn chơi muốn nhanh bị hắn nắn đến mềm nhũn rồi. Mặc cho cậu cầu xin thế nào cũng không chịu buông cậu ra.
Rốt cuộc thì ở sảnh chờ của cục quản lý mỗi ngày đều không thiếu người đến người đi, mục đích đều là kiểm tra đo lường độ tương thích. Hiện tại một đám người cứ thế đều bị hình ảnh một thỏ một sói không ngừng phát cơm chó này chọc cho trố mắt ra.
"Hoắc Mạt…"
Cảm thấy xung quanh càng ngày càng có nhiều người nhìn đến đây, trong âm thanh của Bạch Kỷ cơ hồ là mang theo van xin hướng người đàn ông mềm nhũn gọi.