⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu cảm thấy não cậu đơn giản lắm, không theo lại độ phức tạp của con sói to nào đó. Cậu cũng khờ khạo lắm mới đi nghĩ người này sẽ có cái gì đó gọi là tủi thân hay tổn thương. Hắn không chơi trò cưỡng ép với cậu là mừng lắm rồi.
"Giờ em muốn làm gì?"
Hoắc Mạt nhếch môi khi nhìn thấy biểu tình cạn lời của người trước mặt. Hắn vừa cười vừa đưa tay nhéo nhéo đôi tai nhỏ đang rũ xuống của con thỏ.
============================================================
Vành tai con thỏ nhỏ bị hắn nhéo biệt nữu run run mấy cái, sau đó là giọng con thỏ lí nhí nhưng kiên định vang lên "Em muốn đi làm."
Hoắc Mạt không có lý do từ chối lập tức gật đầu vừa đưa cổ tay lên nhìn vào đồng hồ xem lúc này đã là lúc nào rồi. Tốt, vẫn chưa trễ giờ làm việc mỗi ngày của con thỏ.
Đương nhiên rồi, Hoắc đại tổng tài hắn không thể nào sai sót trong việc khống chế thời gian được. Không những con thỏ nhỏ phải đi làm mà hắn còn phải đến công ty nữa cơ. Là một người thừa kế đúng chuẩn, Hoắc đại tổng tài sẽ không có lý nào xảy ra chuyện bỏ việc được đúng không... Khụ... Đương nhiên là không tính thời điểm cần ưu tiên hơn rồi.
"Ngài thì sao?"
Trên đường đến Dục Anh Nhi Bạch Kỷ mới nhớ đến hỏi thăm hành trình của người đàn ông cậu còn chưa quen đủ hai bốn tiếng đồng hồ này.
"Tôi cũng phải đến công ty. Buổi chiều sẽ đến đón em về."
Hoắc Mạt thản nhiên nói.
Thật ra Bạch Kỷ vẫn còn rất nhiều thứ muốn hỏi nhưng cậu ngẫm nghĩ một chút rồi chỉ gật đầu chứ không hỏi gì nữa.
"Thời gian còn dài, rồi em sẽ biết hết thôi."
Hoắc Mạt tranh thủ chút thời gian trước khi chia tay con thỏ cả ngày trời mà đem cậu đặt lên đùi yêu thương một trận. Nắn nắn tai nhỏ này, xoa xoa đuôi nhỏ xù xù này, chọc cho con thỏ mềm nhũn cầu xin mới chịu thôi. Nói thật là hắn có chút hoài niệm những ngày núp lùm đi rình coi con thỏ rồi.
Hoắc đại tổng tài không chút ý thức bản thân đã muốn mắc bệnh làm biếng, suốt ngày chỉ nghĩ dính lấy con thỏ mới bắt về được của mình. Thật ra nếu như có thể thì hắn cực kỳ muốn mang cậu theo bên cạnh. Nhưng hắn biết cậu có cuộc sống của riêng cậụ Mỗi ngày nhìn cậu nghiêm túc đến Dục Anh Nhi chăm sóc những đứa nhỏ, ngẫm đến sau này cậu cũng sẽ chăm lo cho những đứa con của họ, hắn càng không muốn đi tước đoạt những thứ này. Quan trọng nhất là vì hạnh phúc lâu dài, hắn nhất định không thể quá mức chèn ép cậụ
Haizzz... Ai biểu con thỏ quá mức có chủ kiến làm chi.
Bạch Kỷ được người đàn ông thả xuống trước cửa Dục Anh Nhi mà mặt vẫn chưa hết đỏ. Cậu phải ở trước cửa trụ sở mãnh liệt vỗ vỗ cho khuôn mặt bớt đỏ rồi với dám đi vào.
Nhưng dưới con mắt như rada của chàng hươu Lộc Nhung thì cũng như không. Cậu chàng nhìn một cái là phát hiện Bạch Kỷ khác thường liền. Cũng là do con thỏ quá không biết giấu giếm tâm tư, gì đó gì đó chưa nói thiếu điều viết hết lên mặt nhưng cũng không kém đâụ Đã vậy lắm lúc cậu còn tự cảm thấy khó hiểu tại sao đôi mắt trong suốt long lanh kia lại sắc bén như vậy nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡