25.2: Quà tặng trước khi ra về
Chẳng lẽ là do quá hưng phấn? Trời ạ! Cô đâu còn là thiếu nữ ngây thơ, lại không phải là lần đầu tiên nói chuyện yêu đương, cô thế mà bởi vì một nụ hôn mà hưng phấn đến tận bây giờ? Còn có cho người ta sống nữa hay không?
“Kiều Tử Mặc! Anh, cái tên xấu xa này!”
Cô khẽ nguyền rủa tên của anh.
Sau đó cô vẫn luôn lăn qua lăn lại, mãi cho đến lúc rạng sáng, cô mới mơ màng ngủ thiếp đi, trong miệng còn lẩm bẩm tên của Kiều Tử Mặc.
Ngày hôm sau, cô ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao còn chưa thức dậy, chuông đồng hồ báo thức không ngừng vang lên, người nằm trên giường lại không nhúc nhích gì.
Mẹ Lạc đã chuẩn bị xong bữa sáng, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường.
Ngày thường vào giờ này, Lạc Hâm đã đi ra ngoài ăn sáng, sao hôm nay còn chưa thấy người đâu?
Nghĩ đến đây, bà ấy buông việc trong tay xuống, đi về phía phòng cô.
Bên trong rất an tĩnh, Mẹ Lạc cảm thấy kỳ lạ, trực tiếp mở cửa đi vào.
Sau khi đi vào mới phát hiện Lạc Hâm còn đang ngủ, bà ấy trừng mắt, đi thẳng đến bên giường, xốc chăn lên: “Lạc Hâm, con nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, con thế mà còn đang ngủ!”
Bị giọng nói này quấy nhiễu giấc mơ đẹp của mình, Lạc Hâm hơi không kiên nhẫn xua tay, sau đó kéo chăn lại: “Đừng ầm ĩ, để cho con ngủ tiếp.”
“Con còn ngủ? Con nhìn xem mấy giờ rồi, còn ngủ tiếp nữa, con nhất định sẽ đi làm muộn.”
Nghe thấy thế, lúc này Lạc Hâm mới mơ hồ hỏi: “Mấy giờ rồi ạ?”
“7 giờ 50.”
Mới 7 giờ 50? Vẫn còn là buổi sáng, cô có thể ngủ thêm một lúc nữa, đêm qua gần như cô mất ngủ, sau đó ngủ thiếp đi lúc nào, cô cũng quên mất.
Không đúng, đã 7 giờ 50 rồi?
Một giây sau, người đang nằm ngủ trên giường bỗng nhiên bật dậy, cầm điện thoại di động của mình lên nhìn thoáng qua đồng hồ.
“Thảm rồi thảm rồi, đến muộn mất!” Cô từ trên giường đi xuống, nhanh chóng tìm quần áo xông thẳng vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, may mắn buổi tối cô có thói quen chuẩn bị quần áo cho ngày hôm sau, nếu không, bây giờ thật đúng là không xong.
Nhìn dáng vẻ vội vàng của cô, mẹ Lạc chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đi ra khỏi phòng.
Năm phút sau, Lạc Hâm lau sạch bọt trên khóe miệng, rửa mặt, sau đó cầm túi ra khỏi phòng.
Lúc đi qua bàn ăn…
“Lạc Hâm, ăn sáng xong rồi đi.”
“Con sắp muộn rồi, cha mẹ, con đi trước đây!”
Sau khi nói xong, Lạc Hâm tông cửa đi ra.
Nhìn bóng dáng vội vã của cô, cha Lạc chỉ có thể cười bất đắc dĩ: “Đứa nhỏ này hấp ta hấp tấp.”
“Dù sao đã gả ra ngoài rồi, sau này sẽ có người khác quan tâm.” Mẹ Lạc không khỏi cười một tiếng.
Lúc đi đến bệnh viện, cô đã muộn 15 phút.
Đầu tóc Lạc Hâm rối bù, đầu đầy mồ hôi, thở hổn hển chạy vào bệnh viện, lúc chuẩn bị đến phòng thay đồ lại gặp chủ nhiệm ở đối diện.
Sắc mặt cô thay đổi, cắn môi, nhắm mắt đi lên phía trước: “Chủ nhiệm.”
Chủ nhiệm đã thay xong đồng phục làm việc, chuẩn bị đi kiểm tra công việc lại nhìn thấy Lạc Hâm thở hồng hộc chạy đến, hơn nữa tóc tai bù xù.
“Lạc Hâm, cô xảy ra chuyện gì thế?”
“Xin lỗi chủ nhiệm, hôm nay trên đường kẹt xe.”
Chủ nhiệm quả thật cho cô mặt mũi, tuy những ngày này, Kiều Tử Mặc không tiếp tục đến bệnh viện nữa, ông ta không nhìn ra được rốt cuộc hai người này có quan hệ gì, thế nhưng dù sao ngày đó Kiều Tử Mặc đã giúp đỡ Lạc Hâm, ông ta cũng không dám đắc tội với cô.