⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Viễn Hàng nhìn tin nhắn kia, suýt thì ném điện thoại.
Đây rõ ràng không phải kết quả mà anh muốn, anh rõ ràng là muốn nói chuyện tử tế với cô, nhưng cuối cùng lại càng lúc càng bế tắc.
Theo anh thấy, anh chủ động giải thích với cô, mình không hề có suy nghĩ quay lại cùng Hạ Du là muốn giữ cô lại, nhưng cô được một tấc lại muốn tiến một thước, tăng lên mức hỏi có yêu cô hay không, anh lại không bực mình à?
Được thôi, nếu cô khăng khăng muốn ly hôn, vậy anh sẽ không để cô được toại nguyện.
Cầm di động gọi một cú điện thoại, tức giận dặn dò
"Giúp tôi liên hệ với luật sư cô ấy mời, nói là tôi muốn gặp."
Đến cả luật sư cũng không còn, để anh xem quan toà sẽ phán quyết vụ ly hôn lần này như thế nào.
Dung Nhan bỏ xe lại, gọi taxi quay về chỗ Tô Tương ở.
Trước đây Tô Tương đã nói với cô, bảo cô cứ ở tạm đây. Nhà Tô Tương có hai phòng ngủ một phòng khách, không rộng, nhưng cũng tạm đủ cho hai người cùng ở.
Ngày trước, Tô Tương và chồng cũ Tôn Đào cùng mua căn nhà này, lúc ly hôn Dung Nhan giúp Tô Tương mời luật sư, cố gắng tranh được căn nhà cho Tô Tương, để Tôn Đào trắng tay rời đi.
Hồi đó, vào lúc Tô Tương khó khăn nhất, Dung Nhan đã ra tay giúp đỡ, cũng vì thế nên giờ đây Tô Tương cũng dốc sức hỗ trợ cô.
Quay về chỗ ở của Tô Tương, Dung Nhan cảm thấy việc khẩn cấp nhất của cô hiện giờ chính là mau chóng đi tìm việc, thế là cô lại tiếp tục tập trung vào quá trình viết sơ yếu lý lịch đầy khó khăn.
Đối với một người vừa tốt nghiệp đã kết hôn, sau này lại sinh con trở thành bà chủ gia đình như cô, muốn viết một bản sơ yếu lý lịch vừa đẹp vừa thu hút ánh nhìn, quả thực khó hơn lên trời.
Đến cuối cùng, cô có chút nản lòng thoái chí.
Bất kì công ty nào khi tuyển dụng, bộ phận Nhân sự đều sẽ xem sơ yếu lý lịch đầu tiên, người viết trên sơ yếu lý lịch mà có kinh nghiệm làm việc phong phú thì sẽ có ưu thế trong phạm vi trúng tuyển, nhưng mấy năm nay cô làm gì có kinh nghiệm làm việc?
Kinh nghiệm nhiều nhất của cô là chăm sóc trẻ, là phỏng đoán tâm tư của Mục Viễn Hàng, là học cách làm thế nào để từ yêu cuồng nhiệt biến thành lòng như tro tàn.
Thiên Tuyết
Sau khi Mục Viễn Hàng đàm phán không thành với Dung Nhan, anh cầm áo ngoài Âu phục và cà vạt chuẩn bị rời đi, nhưng vừa cử động, đau đớn trên tay khiến anh phải nhíu mày thì thôi đi, trên cánh tay cũng cảm giác có chút châm chích.
Anh vào nhà vệ sinh cởi áo sơmi của mình, phát hiện trên cánh tay có mấy vết máu ứ lớn nhỏ, đều do ban nãy anh khiêng người phụ nữ kia rồi bị cô dùng tay véo trong lúc giãy dụa.
Anh nhịn đau mặc lại sơ mi, trong lòng mắng nhiếc cô thậm tệ.
Đúng là cực kì đáng ghét
Nhiều năm như thế, sao anh không biết cô lại thô lỗ vậy nhỉ, đầu tiên là tát anh một cái ngay trước mặt toàn bộ khách khứa trong đêm tiệc tối qua, hôm nay lại vừa cắn vừa cấu, có còn ra dáng phụ nữ hay không?
Tức giận đá mở cửa phòng, sải bước bỏ đi.
Lúc xuống tầng đi qua phòng ngủ của cha mẹ, anh hơi ngừng bước nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, sau đấy lạnh lùng hừ một tiếng, rời đi không thèm ngoảnh lại.
Ban nãy, khi mẹ anh bỏ đi với Mục Phồn mà không hề lưu luyến dù chỉ một chút, anh nhìn thấy sự thương tâm trong mắt cha mình.
Nhưng đối với một người cha chưa từng đặt đứa con trai là anh ở trong lòng, anh cũng chẳng bận tâm chút nào.
Hai tiếng sau, Dung Nhan gặp lại Mục Viễn Hàng trước cổng trường mầm non của con gái, cô tới đón con tan học, rất rõ ràng, anh cũng vậy.
Chiếc Bentley màu đen anh thường lái được đỗ ở ven đường, anh dựa bên xe nghe điện thoại.
Âu phục giày da, nghiêm nghị tao nhã.
⬅ Trước Tiếp ➡