"Còn nữa, cô còn chẳng thể lo liệu được cuộc sống của mình, lấy quyền nuôi con làm gì chứ?"
"Chẳng lẽ cô định để con gái tôi ngày ngày ăn trấu nuốt rau sống cuộc sống nghèo khổ? Mặc quần áo rẻ tiền như cô? Xin lỗi, việc này không thể được, thế nên nếu cô khăng khăng muốn ly hôn, tôi sẽ không nhường quyền nuôi dưỡng con gái cho cô."
Anh vươn tay, ghét bỏ túm lấy quần áo trên người cô, sau đó lại cười
"Mặt khác, tốt bụng nhắc nhở cô một câu, không phải người đàn ông nào cũng có thể cung cấp cho cô cuộc sống đãi ngộ sung túc như tôi cho cô bây giờ đâu
Lúc này, Dung Nhan chỉ cảm thấy anh rất chướng mắt.
Lời trong ý ngoài của anh đều đang ám chỉ cô, Dung Nhan rời khỏi Mục Viễn Hàng thì không thể sống, tốt nhất đừng có làm loạn, đàng hoàng ở bên cạnh anh sống qua ngày.
Cái thái độ trịch thượng của anh, còn cả cảm giác ưu việt bắt nguồn từ việc cô từng yêu anh yêu đến si dại, khiến Dung Nhan tức run người, trước mắt choáng váng.
Anh cho rằng cô là một người tệ hại như vậy sao?
Tốt xấu gì cô cũng đủ tài đủ đức, qua được TEM 8, hồi Đại học là một người giỏi ca múa, khôn khéo linh hoạt, từng đảm nhiệm vị trí trưởng ban văn nghệ Hội sinh viên.
Nếu không phải vừa tốt nghiệp đã gả cho anh, nói không chừng hiện giờ cô cũng là một thành phần trí thức cao cấp xinh xắn nổi danh, nào tới nỗi phải chật vật vắt hết óc viết sơ yếu lý lịch hòng tìm được việc như bây giờ?
Đương nhiên, đây đều là lựa chọn của bản thân cô, cô không hề có ý oán giận, cũng chưa từng hối hận, nhưng như thế không đại biểu anh được phép cười nhạo, châm chọc, coi thường cô chỉ vì hoàn cảnh của cô bây giờ.
Còn nữa, anh tưởng cô thèm muốn cái cuộc sống phú quý anh cho sao?
Cho tới bây giờ, điều cô mong muốn chỉ có tình yêụ
Phía sau vang lên tiếng chuông trường mầm non tan học, kéo cô từ vòng xoáy giận dữ ra ngoài.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía anh, thản nhiên chẳng hề sợ hãi
"Anh muốn tranh quyền nuôi dưỡng con gái?"
Thiên Tuyết
Dung Nhan cũng nở nụ cười đầy vẻ coi thường
"Được đấy, tôi cũng muốn xem thử, một người cha gần như không quan tâm con gái mình suốt ba năm như anh, có hơn được người mẹ thân mật làm bạn ngày ngày đêm đêm suốt ba năm qua như tôi hay không?”
Anh nghiêm mặt định nói gì đó, cô không e dè cắt ngang
"Đúng, tôi thừa nhận, có lẽ anh có thể cho con những điều tốt hơn về mặt vật chất và các mặt khác, nhưng tôi không tin anh có thể khiến con tôi vui vẻ về mặt tinh thần, hơn nữa chờ đến lúc anh nối lại tình xưa với cô nàng trong trái tim anh kia, chỉ sợ cả ngày bận bịu yêu đương, làm sao có thời gian và sức lực chăm sóc cho con chứ?"
Mục Viễn Hàng bị câu “nối lại tình xưa với cô nàng trong trái tim” kia của cô làm tức sắp nổ phổi, anh đã nói rồi, chưa từng có ý định quay lại với người cũ, vì sao cô cứ nắm chặt điểm này không buông?
"Cô có để cho người khác yên hay không "
Anh căm tức gầm nhẹ, lại không biết anh cứ vừa hung hăng vừa bực tức như vậy chỉ khiến Dung Nhan càng ngày càng ghét anh, sợ anh.
Dung Nhan đón lấy cơn giận của anh
"Cho nên, anh đừng có ỷ vào việc anh có thể cho con gái điều kiện kinh tế tốt để cướp quyền nuôi dưỡng với tôi. Tôi đã nhờ người tư vấn hết cả rồi, dưới tình huống tố tụng ly hôn, tòa án sẽ ưu tiên phán quyền nuôi dưỡng cho người có điều kiện chăm sóc cuộc sống của đứa trẻ."
Giờ khắc này, Dung Nhan cảm thấy mình sắp biến thành luật sư ly hôn luôn rồi
"Tôi bầu bạn với con gái hơn ba năm, mà anh không có tình cảm gì với con gái, lại còn có người mới nữa chứ. Anh cảm thấy tòa án sẽ giao đứa trẻ cho loại người có cuộc sống như anh ấy à?"