⬅ Trước Tiếp ➡
Có điều, cô chưa kịp xem xét cẩn thận, anh đã buông tay cô, quay sang cởi tây trang đắt tiền trên người mình
"Mặc của tôi."
Sau đó anh nhanh nhẹn cởi áo khoác tây trang ra, bao lấy cơ thể bé nhỏ của con gái, tiện thể ôm luôn con vào lòng, đi nhanh về phía xe.
Dung Nhan nhìn bóng lưng mặc áo sơ mi thẳng thớm của anh tự giễu, anh ghét quần áo trên người cô rẻ tiền, cho nên mới cởi tây trang của mình mặc con gái chứ gì.
Một giây sau cô phản ứng lại, chết tiệt, anh dùng cơ hội mặc quần áo cho con gái, thừa cơ ôm con gái đi luôn à? Thật là đê tiện, thật là xấu xa quá chừng, nghĩ vậy cô nhanh chóng đuổi theo.
"Mục Viễn Hàng "
Chờ đến lúc cô đuổi kịp, anh đã ôm con gái đi đến bên cạnh chiếc Bentley kia rồi. Cô vọt tới trước mặt anh, chặn hành động muốn mở cửa xe để con gái đi vào của anh.
Mục Viễn Hàng một tay ôm con gái, liếc cô một cái, hừ lạnh
"Không phải sợ con cảm lạnh à? Vậy giờ cô đang làm gì?"
Dung Nhan bị anh chặn họng, nhất thời nói không nên lời. Thật ra giờ trong lòng cô vừa nóng vừa giận, cũng hơi lo sợ, cô sợ anh cứ dắt con gái đi luôn như vậy.
Mà giờ ở trước mặt con gái, cô không có nói những câu quá độc ác với anh về việc mình muốn ly hôn. Về chuyện ly hôn này, cô định tìm lúc nào đó trò chuyện riêng với con gái, cố gắng không làm bị thương linh hồn bé nhỏ của con gái.
Cho nên, cô cuối cùng cũng chỉ có thể gián tiếp nói
"Noãn Noãn quen được tôi chăm sóc..."
Thiên Tuyết
Dung Nhan muốn nói, con gái quen được cô chăm sóc, không thể rời khỏi cô, cho nên anh nên giao con gái cho cô.
Cô cảm thấy người thông minh lanh lợi như Mục Viễn Hàng chắc chắn nghe hiểu hàm ý trong câu nói của cô.
Nhưng ai biết anh lại vờ vô tội nói
"Hình như tôi đâu có không cho cô chăm sóc con gái đâụ"
Dung Nhan giận đến mức trợn mắt nhìn anh một cái, sau đó đưa tay ra muốn đón lấy con gái từ chỗ anh
"Vậy thì để cho tôi đưa con bé về nhà tôi đi."
"Nhà cô?"
Anh vừa nói xong vừa giả vờ không thấy bàn tay đang đua qua của cô, chuyển con gái trong lòng mình sang bàn tay còn lại, khiến tay cô chỉ bắt được không khí.
Cô giận đến cắn răng, nhưng cũng không thể nói gì.
Con ngươi đen của Mục Viễn Hàng nheo lại, nhìn về phía cô, trong giọng nói toàn là khí lạnh
"Chẳng lẽ cô không về nhà à?"
Dung Nhan nhìn anh một cái, chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng lại dâng lên, anh làm vậy là có ý gì?
Bọn họ cũng sắp ly hôn rồi, sao cô có thể về nơi đó nữa?
Cứ kéo dài không li hôn như vậy để hành hạ cô, có phải anh cảm thấy rất là vui vẻ, thích ý hay không?
Trong khoảnh khắc, cô khống chế không nổi cảm xúc của mình, cũng chẳng quan tâm con gái vẫn còn ở bên cạnh, cô chuyển mắt sang hướng khác, lạnh nhạt trả lời anh
"Sau này chắc là tôi không về nữa đâụ"
Có thể đoán được lúc Mục Viễn Hàng nghe thấy câu nói này của cô thì bực bội tới mức nào. Nhưng mà, không đợi anh nổi khùng, đã có người mở miệng trước anh một bước, là bóng hình bé nhỏ trong lòng anh, nghiêng đầu tinh quái hỏi
"Hai người sắp ly hôn ạ?"
Con gái vừa nói vậy, cả Mục Viễn Hàng lẫn Dung Nhan đều ngẩn ra, sau đó cảm giác đau đớn tràn ra khắp lồng ngực Dung Nhan. Cô không biết Mục Viễn Hàng thấy thế nào, cô chỉ biết hai chữ ly hôn thốt ra từ miệng con gái khiến cô cảm thấy vừa châm chọc lại vừa chua xót.
Chắc hắn anh sẽ không có cảm nhận dư thừa gì, anh cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với con gái, huống chi ly hôn, kết thúc một cuộc hôn nhân mà anh vốn không thích, là một loại giải thoát dành cho anh.
Dung Nhan đứng ở đó chẳng nói nổi câu nào, bởi vì cô không biết trả lời câu hỏi này của con gái thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡