Ảnh hậu trọng sinh(1)
Năm 202X
Tin tức mỗi ngày: "Cuộc sống cá nhân của ngôi sao đang hot bị vạch trần, ảnh hậu Tưởng Nhất Bối sinh hoạt cá nhân bê bối, thường xuyên ra vào hộp đêm, qua đêm với nhiều ngôi sao. Vì danh tiếng mà quyến rũ đạo diễn cho đóng vai nữ số một của bộ phim "Lửa nóng", được vinh dự đóng bộ phim "nóng" của toàn thế giới "50 sắc thái" bản Trung Quốc. Tưởng Nhất Bối dựa vào khả năng diễn xuất lớn gan của mình, giành được giải ảnh hậu ở hoan phim Cannes. Ngày 25 tháng 12 năm 202X phim sẽ được công chiếu, hiện đang bị phong sát, nên mấy bộ phim này bị cục cấm không cho chiếu ở đại lục."
Báo hằng tuần: "Nữ ngôi sao đang hot Tưởng Nhất Bối qua đời vào năm 202X, hưởng dương hai mươi tám tuổi, một xác hai mạng, không rõ ba của đứa bé là ai. Có rất nhiều tin đồn đến người này, có người trong giới giải trí nói đó là của Môi thị nhà giàu nhất thành phố, cũng có người nói là ảnh đế Kevin, bạn thân của đạo diễn phim "Lửa nóng".”
Tin nóng hằng ngày: "Cảnh sát đã điều tra ra nguyên nhân cái chết của Tưởng Nhất Bối. Phát hiện ra trong nhà cô có hình chụp chung với một người đàn ông, người này mặc quân phục, nhìn quân hàm có thể đoán ra là Thượng tá hải quân. Đây chính là người đàn ông Thượng tá mà tháng trước "báo hằng tuần" đưa tin đã hi sinh vì đất nước. Tưởng Nhất Bối quan hệ rất thân thiết với người này, người nhà nói rằng cô ấy tự sát vì tình."
Dân mạng A: "Tưởng Nhất Bối thật sự tự sát vì tình?"
Dân mạng B: "Tưởng Nhất Bối là một con điếm, rõ ràng chỉ là diễn viên phim nóng, nhưng hết lần này đến lần khác lại muốn kéo đại thần Kevin nhà tôi xuống nước."
Dân mạng C: "Tôi nghe đồn, Tưởng Nhất Bối câu dẫn một tên nhà giàu nào đó bị vợ chính của gã phát hiện, sau đó vợ chính thuê người giết cô ấy."
Dân mạng D: "Tưởng Nhất Bối chết vẫn chưa hết tội, # Tưởng Nhất Bối cút ra khỏi làng giải trí #. Cuối cùng cũng để giới giải trí bình yên rồi."
Dân mạng E: "Xin bình luận một câu, không lẽ chỉ có tôi cảm thấy anh chàng thượng tá kia rất đẹp trai sao? Đáng tiếc mất quá sớm."
Dân mạng F: "Tưởng Nhất Bối mà cũng có thể đoạt được giải ảnh hậu? Thật sự không biết ánh mắt của mấy ban giám khảo làm bằng gì nữa, xem ai "bán thịt" nhiều hơn sao?"
Năm 201X
Vách tường trắng xóa, ga giường trắng tinh, trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng. Một cô gái mặt mũi tái nhợt đang nằm trên giường, giống như công chúa đang ngủ say trong truyện cổ tích. Khuôn mặt của cô gái tinh xảo, cho dù đang ngủ say cũng không thể che giấu hết nét đẹp của mình. Lông mày liễu cong cong, mũi cao thẳng, môi căng mọng, khóe môi hơi vểnh lên, lông mi dài cong che khuất mí mắt. Hơi khác với "mặt xà tinh", "mặt chữ V" hay là "mặt đỏ ròng"*(là khuôn mặt sau khi thẩm mỹ), mặt của cô gái hơi non nớt, nhìn giống mặt trứng ngỗng của người thời xưa. Ngày xưa người ta nhìn người đều để ý đến những người có khuôn mặt trứng ngỗng, nghe đồn Dương Ngọc Hoàn trong tứ đại mỹ nhân thời xưa cũng có khuôn mặt trứng ngỗng.
Một người phụ nữ trung niên ngồi bên cạnh giường, khuôn mặt giống cô gái đến bảy mươi phần trăm, nhìn đã ngoài ba mươi. Thời gian rất ưu ái bà nên không hề lưu lại chút dấu vết năm tháng nào trên mặt bà cả mà chỉ tăng thêm chút phong vị của người làm mẹ, người làm vợ mà thôi.
Tay của người phụ nữ nắm chặt tay của cô gái, nhỏ giọng nức nở, trong mắt tràn đầy ưu sầu: "Bảo bối, con mau tỉnh lại có được hay không. Bảo bối, mẹ là mẹ của con, chẳng lẽ con không cần mẹ nữa sao?"
Trên giường, nước mắt của cô gái tràn ra khỏi khóe mắt. Mẹ Tưởng nhìn thấy khóe mắt của con gái có nước mắt thì vô cùng kinh ngạc, ngón tay gầy yếu run rẩy vuốt ve gương mặt của cô, không dám dùng sức giống như sợ công chúa thức tỉnh. Bà cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi của nước mắt.
Bị nước mắt thấm ướt bàn tay, người phụ nữ che miệng vui đến phát khóc. Bối bối của bà đã tỉnh, bảo bối của bà sống lại rồi.
Người đàn bà kích động đến nói năng lộn xộn, hô gọi bác sĩ: "Bác sĩ, bác sĩ, mau đến kiểm tra cho con gái của tôi."
Bác sĩ không dám thất lễ vì người trong phòng bệnh này là vợ và con gái của nhà nho nổi tiếng Tưởng Tĩnh Thiên. Bác sĩ nhanh chóng chạy đến, vì đi quá nhanh mà hai vạt áo bay lên, sau lưng còn có y tá và vài bác sĩ khác đi theo.
Người phụ nữ thấy bác sĩ đến thì nhường đường cho bác sĩ đi vào, quay đầu đau lòng nhìn con gái đang nằm trên giường.
Sau khi bác sĩ kiểm tra xong lễ phép nói: "Bà Tưởng, hiện tại Tưởng Nhất Bối đã không sao, nhịp tim và hô hấp đều rất bình thường, có lẽ lát nữa sẽ tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại có thể chuyển vào phòng bệnh bình thường."
Người phụ nữ nghe nói con gái không sao thì trái tim đang lơ lửng trên cao cũng buông xuống, nước mắt rơi như mưa. Đây là nước mắt hạnh phúc, nước mắt vui mừng, bà biết ơn nắm tay bác sĩ, trong giọng điệu tràn ngập cảm ơn: "Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ, rất cảm ơn ông, tôi..."
Bác sĩ đã nhìn quen cảnh bà Tưởng nói năng lộn xộn, ông ta vỗ vỗ mu bàn tay của bà, an ủi: "Chăm sóc cô Tưởng cho tốt, nếu có chuyện gì thì cứ nhấn chuông."
Ảnh hậu trọng sinh(2)
Tưởng Nhất Bối nghe thấy rất nhiều âm thanh, trong đó có giọng nói của mẹ mình, cô càng muốn nghe rõ hơn, hai mắt dần dần mở ra. Trước mắt trắng xóa, hai mắt giống như bị một tầng hơi nước bao phủ.
Chẳng lẽ cô đã chết thật? Như vậy cô mới có thể gặp được mẹ, gặp được bảo bối của mình. Bảo bối của cô chỉ mới được ba tháng thôi, cô còn chưa kịp nhìn thấy con của mình trưởng thành. Còn có người kia nữa, trong mắt cô anh là anh hùng tái thế, cô một lòng yêu anh hết cả đời.
Anh vui vẻ, đôi mắt đen nhuộm nhu tình, hôn xuống bụng cô, anh nói muốn có người yêu như đời trước của mình.
Đây là thiên đường sao? Cô gặp được mẹ, người yêu và con của mình?
Cô sợ chết, vì cô tin trên đời có luật luân hồi, phạm sai lầm sẽ xuống địa ngục. Người yêu của cô là anh hùng hơn người, mẹ của cô, con của cô là người tốt nhất thế gian, sau khi chết sẽ lên thiên đường. Còn người như cô, vì tư lợi làm đủ chuyện xấu, sau khi chết sẽ hóa thành lệ quỷ, không được đầu thai, thảm hại không khác gì lúc còn sống.
Cảnh tượng trước mắt của Tưởng Nhất Bối dần dần hiện rõ ra, khung cảnh lạ lẫm, trần nhà trắng xóa. Cô cảm thấy có ai đó đang nắm chặt tay của mình, nhiệt độ của lòng bàn tay tản ra sưởi ấm tay của cô.
Mẹ Tưởng ngồi cạnh giường thấy con gái mở mắt, nước mắt bắt đầu tuôn trào.
Ánh mắt của Tưởng Nhất Bối đờ đẫn nhìn vào mẹ mình. Mẹ cô vẫn còn trẻ như vậy, Tưởng Nhất Bối dùng sức nắm chặt tay của mẹ mình, nước mắt trượt xuống khóe mắt, cô được ông trời thương tiếc cho bản thân gặp được mẹ mình lần cuối sao?
Cả đời mẹ vất vả vì cô. Lúc mẹ cô bị bệnh qua đời, cô vẫn còn đang quay phim ở nước ngoài, chưa từng biết bệnh tình của mẹ. Vì chuyện này mà ba cô hận cô, ngay cả tang lễ của mẹ cũng không báo cho cô biết. Mẹ cô cứ ra đi như vậy, làm cho cô tiếc nuối suốt quãng đời còn lại.
Mẹ Tưởng thấy con gái của mình không nói gì, cứ khóc mãi, bà sốt ruột: "Bảo bối, sao con không nói chuyện, con nói chuyện với mẹ được không? Sau này con muốn làm gì mẹ sẽ không ngăn cản nữa."
Nước mắt của mẹ Tưởng rơi như mưa xuống mu bàn tay của Tưởng Nhất Bối, nhiệt độ nóng hổi như có thể làm bỏng tay cô. Cuối cùng Tưởng Nhất Bối cũng tin bản thân thật sự gặp được mẹ mình.
Tưởng Nhất Bối muốn sờ mặt mẹ mình, muốn xin lỗi bà thật nhiều, xin bà tha thứ nhưng toàn thân cô không hề có chút sức lực nào. Cuối cùng mẹ Tưởng cũng hiểu ý của con gái, lấy gối lót sau lưng cho cô, đỡ cô ngồi dậy.
Tưởng Nhất Bối để nước mắt tùy ý rơi, bàn tay trắng nõn liều mạng ôm cổ mẹ mình, mạnh mẽ hấp thụ mùi của mẹ Tưởng giống như đứa trẻ vừa mới sinh ra. Hai mắt của cô rất trong sáng, không chứa bất kỳ tạp chất nào.
Tất cả tiếc nuối, đau khổ đều hóa thành nước mắt rơi ra hết. Vì đã lâu không nói gì nên cổ họng của Tưởng Nhất Bối rất khô, giọng nói khàn đặc: "Mẹ, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, con bất hiếu, con sai, con cho rằng sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ nữa."
Ba lời xin lỗi tiếp như đâm vào lòng của mẹ Tưởng. Từ khi nào mà con gái của bà lại yếu ớt như vậy? Bảo bối của bà rất ngang bướng, luôn chọc bà tức giận, nhưng đó đều là hiệu ứng của tuổi dậy thì. Người làm ba làm mẹ sao có thể vì thế mà giận con cái được. Nghe thấy trong giọng nói của con gái tràn đầy hối hận, mẹ Tưởng cho rằng chuyện lần này hù dọa đến con gái của mình.
"Bảo bối, con khổ rồi, mẹ không trách con, thật, mẹ không trách con đâu. Chỉ cần con có thể sống tốt, chỉ cần con tỉnh lại thì mẹ không còn mong muốn gì nữa, mẹ cũng sẽ không ép con cắt tóc."
Bà cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau hai hàng nước mắt trên khuôn mặt trắng nõn của con gái. Con gái của bà chịu nhiều đau khổ rồi, lúc trước mặt của cô hồng nhuận như trái đào, hiện tại đã tái nhợt, không còn chút máu.
Có điều có thể tỉnh lại là được, sau này từ từ bồi dưỡng lại.
Tưởng Nhất Bối hơi ngơ ngác, giống như con rối bị đứt dây. Cô nhìn thấy bản thân qua cửa sổ, thấy khuôn mặt non trẻ lúc còn mười mấy tuổi của mình. Cái kiểu tóc này là chuyện khiến cô khó quên nhất, vì sau khi cô nổi tiếng, báo chí mới những hình ảnh lúc cô mười lăm mười sáu tuổi ra để bôi đen cô.
Rốt cuộc là sao, hiện tại cô đang hai mươi tám tuổi mà? Sao lại biến thành mười lăm tuổi?