“Cảm ơn mẹ, không cần đâu, hôm nay con không thèm ăn lắm.”
“Có chỗ nào không thoải mái à, có cần đưa đến bệnh viện kiểm tra một chút không?”
“Không cần đâu mẹ, con đi lên nghỉ ngơi một chút là được, có thể vừa thi xong nên hơi mệt.”
“Vậy con đi lên nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Thi xong nên hơi mệt? Tưởng Nhất Bối khịt mũi khinh thường cái cớ này, mấy hôm trước còn ở bên ngoài chơi rất high mà, cả ngày ở trong đám nhảy nhót, có lẽ hôm nay không cẩn thận lộ bộ mặt thật, cho nên nuốt không trôi.
Có điều hiện tại cô rất vui vẻ, tối hôm nay ăn thêm hẳn một bát cơm.
Hành trình đến thành phố B
Tưởng Nhất Bối hôm nay bay đến thành phố B, mẹ Tưởng tiễn cô từ trên giường ra đến tận cửa, lần đầu tiên con gái một mình đi xa nhà cùng người khác, thật sự không yên tâm.
“Bối Bối, giày thể thao mang đủ chưa?”
“Rồi ạ.”
“Có mang theo ô không? Hai ngày tới thành phố B có thể sẽ có mưa đó.”
“Mang rồi.”
“Có đủ tiền tiêu chưa?”
“Đủ rồi ạ.”
“Sạc điện thoại đã mang theo rồi chứ?”
“Rồi.”
“……”
Mẹ Tưởng hỏi gì cô đáp nấy, chỉ có như vậy mẹ cô mới có thể yên tâm.
Mẹ Tưởng đưa Tưởng Nhất Bối đến sân bay, từ xa đã nhìn thấy mẹ Dương đang nói chuyện cùng Dương Dĩ Đồng, vẻ mặt Dương Dĩ Đồng mất kiên nhẫn, hai người cách một đoàn người nhìn nhau, bọn họ thật là một đôi chị em khổ sở mà.
Tưởng Nhất Bối một tay kéo hành lý, một tay kéo mẹ Tưởng, “Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, ta sẽ tự chăm sóc tốt cho mình mà, thiếu gì con sang bên kia sẽ mua bù, mỗi ngày con đều nhắn tin cho mẹ.”
Mẹ Tưởng ấn ấn đầu cô, “Nói nhiều như vậy, con cũng có nghe lọt đâu, tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
“Vâng, con biết rồi.”
Dương Dĩ Đồng và mẹ cô ta lại gần.
Tưởng Nhất Bối: “Chào dì.”
Dương Dĩ Đồng: “Chào dì.”
Hai bà mẹ bắt đầu khen nhau.
Mẹ Tưởng: “Mẹ Đồng Đồng, có Đồng Đồng đi cùng Bối Bối nhà tôi, tôi cũng yên tâm.”
Mẹ Dương: “Đồng Đồng rất tùy tiện, chẳng khác gì một đứa con tai cả, Bối Bối cẩn thận, ở cùng Bối Bối tôi cũng yên tâm.”
Mẹ Tưởng: “Tính Đồng Đồng thật tốt, tính cách Bối Bối nhà tôi quá yếu đuối, tôi chỉ mong con bé có thể học tập Đồng Đồng nhiều hơn.”
Dương mụ mụ: “Tính Đồng Đồng nhà tôi quá hoang dã, ta chỉ mong con bé có thể giống Tưởng Bối Bối, dịu dàng một chút.”
“……”
Tưởng Nhất Bối và Dương Dĩ Đồng hoàn toàn bị hai bà mẹ quên mất, hai người ở bên cạnh kề tai nói nhỏ.
“Bé cưng, hai chúng ta hoàn toàn bị lãng quên rồi.”
“Bị lãng quên cũng tốt, mẹ tôi vẫn luôn lải nhải từ sáng sớm đến bây giờ cũng chưa dừng lại.”
“Mẹ tôi cũng vậy, rõ ràng đã nói rất nhiều lần, còn hỏi đi hỏi lại.”
“+1.”
Hai người đồng cảm nhau.
Máy bay sẽ đến sân bay thành phố B lúc 5 giờ chiều, bắt xe đi thẳng đến khách sạn.
Lái xe taxi của thành phố B vô cùng nhiệt tình, còn là dân bản xứ, nói chuyện mang theo mùi vị thành phố B nồng đậm.
“Hai đứa là người yêu à, trông đẹp đôi lắm.”
Nghe tài xế nói như vậy, hai người ngồi ở ghế sau nghẹn cười, Dương Dĩ Đồng hỏi lại tài xế: “Bác tài, từ điểm nào bác thấy hai đứa cháu là người yêu vậy.”
Tài xế tưởng rằng mình nói đúng, vô cùng có cảm giác thành tựu nói, “Mắt nhìn người của tôi vô cùng chuẩn, cậu xem nha, nam đẹp trai, nữ xinh gái, còn đẹp hơn mấy diễn viên trong phim truyền hình nhiều, con gái nhà tôi nói rồi, hiện tại rất nhiều nữ minh tinh đều là phẫu thuật thẩm mỹ, không chỉ có nữ minh tinh sửa, nam minh tinh cũng sửa, nghe rất nguy hiểm, không hiểu nổi giới trẻ bây giờ, cơ thể tóc da đều từ cha mẹ, sao có thể tùy tiện đập phá chứ.”
Còn hỏi một câu: “Hai đứa không phẫu thuật chứ?”
Dương Dĩ Đồng & Tưởng Nhất Bối:”……”