⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Dĩ Đồng chỉ vào chùa miếu trước mặt, khiếp sợ nhìn Tưởng Nhất Bối, khiếp sợ không phải vì chùa miếu trước mắt này có chút tàn cũ, mà là vì Tưởng Nhất Bối dẫn cô ta tới chùa miếu, một người cảm giác phương hướng kém như Tưởng Nhất Bối, lại thoát ly hướng dẫn, tìm được chùa miếu ẩn khuất trong thành phố nhộn nhịp này.
“Bé cưng, không phải là lúc nào đó cậu lén lút sau lưng tôi tới đây đấy chứ.”
“Cậu thấy sao?”
Tưởng Nhất Bối hỏi lại cô ta.
Dương Dĩ Đồng ngẫm lại cũng không có khả năng, cô ta và Tưởng Nhất Bối đều là lần đầu tiên tới thành phố B, có điều như vậy cũng thật là kỳ quái, chùa miếu này rõ ràng ở nơi náo nhiệt, trung tâm thành phố, hương khói lại không nhiều, người ở thưa thớt, sao cô ta lại không biết nhân dân quần chúng thoát ly chủ nghĩa duy vật, tín ngưỡng đảng cùng chủ nghĩa duy tâm từ lúc nào thế nhỉ.
Tưởng Nhất Bối kéo tay Dương Dĩ Đồng, lôi cô ta đi vào: “Vào thôi, nếu tôi có thể tìm được, chứng tỏ tôi có duyên Phật.”
Bố cục trong miếu vẫn không có gì thay đổi, ở trong đại sảnh thờ cúng Phật Tổ vẫn mang nét mặt toả sáng, mười tám đồng nhân La Hán hai bên, cây đa lớn trước cửa Phật Tổ càng thêm cao lớn, trên thân cây có từng vòng vân tuổi, Tưởng Nhất Bối không đếm được có bao nhiêu vòng, nó tựa như một thiên tướng bảo vệ Phật Tổ, trông coi mọi thứ trong miếu này, dường như đã qua rất nhiều kiếp, cành cây cắm rễ trong đất, xung quanh lại mọc ra mấy cây đa, về sau chúng cũng sẽ trở thành người bảo vệ mới.
Trong vườn, trên cây nhân duyên treo đầy tơ hồng, trước đây cô cũng từng treo một lần, biết rõ vô dụng, chỉ là cầu xin cho an tâm.
Chúng ta chẳng qua chỉ là ‘si nam oán nữ’ trên thế gian này, yêu hận tình thù chính là mong ước thường ngày của chúng ta , ngày nào đó không còn yêu, hận, tình, thù nữa, có lẽ đèn dầu của chúng ta cũng sắp tắt.
Người xuất gia cũng có yêu hận tình thù, Tế Công chính là đại diện điển hình nhất, trong truyền thuyết, Tế Công là La Hán Hàng Long trên trời chuyển thế, được người đời kính trọng.
Tế Công bị người ta coi là ‘hòa thượng rượu thịt’, bầu rượu không rời thân, ở trong mắt rất nhiều người, Tế Công chính là một hòa thượng ‘ly kinh phản đạo’.
Nhưng Tưởng Nhất Bối lại không cho là vậy, Tế Công tuy là ‘hòa thượng rượu thịt’, nhưng là ông ta là La Hán Hàng Long ngồi dưới Phật Tổ, chịu ảnh hưởng sâu sắc của Phật, sao có thể không kính Phật chứ?
Không phải có câu này là để hình dung Tế Công sao, ‘rượu thịt trôi xuống ruột, Phật Tổ đọng trong lòng’. Lúc còn sống ông ta vì hóa giải thế nhân mà gặp nạn, không phải đã thể hiện tình bao dung của Phật rồi sao?
Dương Dĩ Đồng không thích mấy thứ cúng bái này, Tưởng Nhất Bối một mình quỳ lạy Phật Tổ trên đại điện, dập đầu ba cái với Phật Tổ, trước mặt Phật Tổ nói ra sầu lo của mình, cho cô thêm nhiều thời gian, cho cô thêm một cơ hội chuộc tội, cũng cầu xin Phật Tổ phù hộ những người bên cạnh cô bình an, có trừng phạt gì có thể dồn hết lên cô.
Tưởng Nhất Bối đứng dậy, cô muốn đi phòng thiền sau vườn, bái kiến lão hòa thượng năm đó, cảm ơn mọi điều ông ta đã nói o với cô năm đó.
Vừa quay đầu lại  thấy lão hòa thượng đứng ngay trước cửa, mặt cười tủm tỉm, có ba phần giống Phật Di La kia, lão hòa thượng tựa như đã sớm đoán được hôm nay cô sẽ đến, giọng nói và điệu cười vẫn giống hệt năm đó.
Tưởng Nhất Bối chắp tay khom lưng với lão hòa thượng, “Nhất Bối đã từng gặp thầy.”
Lão hòa thượng đáp lễ với cô, cũng thăm hỏi, “Thí chủ vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe, Nhất Bối cảm ơn thầy năm đó chỉ điểm, chỉ là Nhất Bối ngu muội, trong đó có quá nhiều nguyên do còn chưa hiểu thấu đáo, mong thầy chỉ bảo.”
Lão hòa thượng cũng không nói gì, ý biểu đạt trong đó Tưởng Nhất Bối cũng nghe hiểu bảy tám phần.
“Lo lắng của thí chủ, Phật Tổ đã biết, hễ đã nghĩ thông, vạn vật tùy duyên, mọi mong muốn của thí chủ, ắt sẽ thực hiện.”
“Cảm ơn thầy.”
Vì sao trọng sinh, thầy không cho biết, Tưởng Nhất Bối cũng không hỏi nhiều, tựa như lời lão hòa thượng nói, vạn vật tùy duyên, mệnh này là trời cao ban cho, đến khi cô hoàn thành tâm nguyện của mình, Phật Tổ muốn thu hồi, cũng không lời oán hận.
Cầu bùa bình an cho cậu(1)
Hai người ra khỏi cửa chùa, Dương Dĩ Đồng mới hỏi Tưởng Nhất Bối, “Tôi thấy cậu cùng lão hòa thượng trò chuyện cả nửa ngày, hai người nói gì vậy?”
Đất núi Phật linh thiêng, không chứa người chửi bới, cho dù Dương Dĩ Đồng tính tình sốc nổi như vậy, cũng không dám nhiều lời, có vài thứ cho dù không tin, cũng phải giữ hai ba phần tôn kính.
Tưởng Nhất Bối trả lời, “Không nói gì hết, chỉ là hỏi vài chuyện tương lai, phát triển, tôi còn giúp cậu cầu xin một đạo phù, tuy rằng không đáng giá, nhưng cậu vẫn nên cầm lấy đi.”
Cô cầu tổng cộng ba bùa bình an, một bùa là cho ba mẹ, một bùa là cho Dương Dĩ Đồng, một bùa là cho Thẩm Duy An, cô tin kiếp này bọn họ sẽ không lặp lại con đường kiếp trước đã đi, mọi người nhất định đều sẽ đạt được hạnh phúc.
“Yên tâm đi, tôi sẽ cất giữ cẩn thận.”
Thứ này, đáng quý nhất chính là tấm lòng, cô ta và Tưởng Nhất Bối không cùng huyết thống, lại vì bình an của cô ta mà lo lắng, những việc này người nhà chưa chắc đã có thể bận tâm đến, huống chi còn là một người không có quan hệ huyết thống.
Bạn bè kiếp trước của Tưởng Nhất Bối không nhiều lắm, ở giới giải trí chỉ có một người bạn thân đó là Dương Dĩ Đồng, nhưng cuối cùng, cô làm tổn thương Dương Dĩ Đồng, hai người cuối cùng đi đến rạn nứt, khi cô muốn bù đắp lại, đã không còn cơ hội, cô muốn đền bù cho Dương Dĩ Đồng, chuộc tội cũng được, trả lại cũng được, có thể gặp lại nhau đã là điều không dễ, cô sẽ quý trọng hết thảy những điều này.
Dương Dĩ Đồng kẹp bùa bình an vào ốp điện thoại di động, thứ này quá nhỏ, rất dễ biến mất, làm vậy bảo đảm nhất, khi về nhà sẽ cất đi sau.
Hai người đi trên đường, oi bức đã tiêu tan không ít, đi một chuyến đến chùa miếu, hai người đều cảm thấy tính nóng nảy trên người mình vơi đi rất nhiều, chùa miếu thật ra coi như cũng là chốn bồng lai giữa thành phố lớn phồn hoa này, không có nhiều tiếng còi ồn ào như vậy.
Hai người đi song song trên vỉa hè, Dương Dĩ Đồng sát lại Tưởng Nhất Bối, “Cậu có hỏi lão hòa thượng kia duyên phận giữa cậu và Thẩm Duy An có bao nhiêu sâu nặng không?”
“Thầy nói, tôi và Thẩm Duy An là duyên trời định, kiếp trước đã xác định rồi, ai phá hoại cũng không tiêu tan.”
“Tưởng Nhất Bối, tôi chợt nhận ra cậu hiện tại thật là càng ngày càng không cần mặt mũi nữa rồi.”
Tưởng Nhất Bối nói, “Mặt là thứ gì, có thể ăn thay cơm sao?”
Dương Dĩ Đồng dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, khiêu khích cô, động tác ngầu vô cùng, thực sự có vài phần giống công tử bột, “Được đấy, cô em, muốn đi theo anh đây không, tuy không có trăm mét đồng ruộng, nhưng có thể làm người đẹp sung sướng hàng đêm.”
Tưởng Nhất Bối hất ngón trỏ cô ta ra, mắt nhìn lướt từ trên mặt cô ta đi thẳng xuống chỗ nào đó phía dưới thân, “Xin hỏi anh trai này, anh có công cụ không?”
Dương Dĩ Đồng suýt chút nữa dậm chân, trước nay cũng chỉ có cô ta đùa giỡn người khác, người khác nào có cơ hội đùa giỡn cô ta chứ, “Bé cưng, cậu học thói hư từ bao giờ thế.”
“Học theo cậu đấy.”
Dương Dĩ Đồng: “……”
Sự thật chứng minh, cô ta thật là có bạn thân giả trân.
⬅ Trước Tiếp ➡