⬅ Trước Tiếp ➡
Thợ cắt tóc nghe cô nói vậy thì hơi không hài lòng: "Em gái, có muốn anh giúp em thiết kế kiểu tóc không, bảo đảm còn đẹp hơn kiểu hiện tại."
Tưởng Nhất Bối tươi cười, nghiêm túc nói: "Không cần, cứ cắt theo lời tôi."
Đời trước cô rụng tóc rất nghiêm trọng, sau đó đi khám rất nhiều, chịu không ít cay đắng, bác sĩ nói cơ bản tóc của cô đã không phục hồi được như xưa nữa.
Lên trung học cô bắt đầu uốn tóc, nhuộm tóc. Lúc lăn lộn trong làng giải trí, cô cũng thường xuyên uốn tóc, ba ngày  đổi kiểu, năm ngày thì đi nhuộm, không tổn thương mới lạ. Người xưa có câu, cái răng cái tóc là gốc con người.
Thợ cắt tóc nhìn sắc mặt cô nghiêm túc  hơi lạnh người, cô gái này còn nhỏ nhưng tính tình không nhỏ, làm anh ta cảm thấy rất tủi thân.
Mười mấy phút sau, tóc đã cắt xong. Nhìn cái đầu nấm của mình, trên trán lưa thưa vài cọng tóc mái làm khuôn mặt của cô hiện rõ, đôi mắt cũng to tròn hơn.
Tâm trạng của Tưởng Nhất Bối rất tốt, dáng vẻ hiện tại mới giống học sinh trung học, kiểu tóc lúc trước xấu như ma lem kia làm cô nhìn giống như già thêm mười tuổi.
Mẹ Tưởng làm thủ tục xong kéo vali đến cửa đứng chờ con gái.
Tưởng Nhất Bối đứng cạnh mẹ Tưởng, đang mong đợi mẹ nhận ra mình. Mẹ Tưởng có nhìn qua hướng cô đứng, sửng sốt một chút xong  lướt qua, không quan tâm đến cô.
"Bà Tưởng, cần giúp không?"
"Không cần, cảm ơn cháu."
Ý, sao giọng nói này lại quen thuộc đến vậy, hơn nữa sao cô bé này lại biết bà họ Tưởng? Cộng thêm quần áo của cô bé này hình như rất giống quần áo của Bối Bối mặc nha.
Làm gì rất giống, đây chính là Bối Bối nhà bà.
Tưởng Nhất Bối thỏa mãn nhìn mẹ Tưởng kinh ngạc.
Sau đó không hài lòng nũng nịu với bà: "Mẹ, sao mẹ không nhận ra bảo bối của mình vậy."
"Kiểu tóc của bảo bối quá đẹp, mẹ không nhìn ra. Con cắt tóc ở đâu vậy? Lần sau mẹ cũng đến đó làm tóc."
Tưởng Nhất Bối chỉ vào tiệm cắt tóc đơn sơ đối diện bệnh viện cho mẹ Tưởng nhìn, trước cửa treo một tấm bảng hiệu: "Chuyên uốn duỗi nhuộm, combo chỉ từ chín đồng chín."
Mẹ Tưởng: ...
Ặc...
Biểu cảm của mẹ Tưởng đã nói rõ vô cùng ghét bỏ.
Bà ý vị thâm trường nói: "Bảo bối, lần sau con muốn cắt tóc thì tìm chỗ tốt một chút, chỗ này..." Thật sự không phải dành cho người cắt tóc.
Nửa câu sau bà không dám nói ra vì sợ đả kích con gái.
Gần đây cũng chỉ có tiệm cắt tóc này, cộng thêm cô thật sự không chịu được kiểu tóc của mình nên dứt khoát không để ý đến đó là đâu, chỉ cần cắt tóc là được.
"Vâng, con đã biết, chúng ta về nhà đi. Ở bệnh viện ăn không ngon, ngủ cũng không ngon, con nhớ cái giường lớn nhà mình quá."
"Được, đi về, đêm nay mẹ sẽ bảo dì Tôn làm thật nhiều món con thích ăn."
Mẹ khỏe mạnh như thế, còn cô thì có thể đứng tắm nắng dưới vùng đất này. Tưởng Nhất Bối đứng dưới ánh mặt trời, giang hai tay ra nhắm mắt lại, hưởng thụ thế giới này.
Về nhà(2)
Tưởng Nhất Bối vừa vào cửa đã nằm sà xuống ghế sofa, rất ra dáng "cuối cùng cũng được về nhà" trong truyền thuyết.
Dì Tôn là một người hơn bốn mươi tuổi, mập mạp, lúc cười hai mắt híp thành cọng chỉ, là người rất hòa ái. Khi bà ta nhìn thấy kiểu tóc mới của cô thì không nhịn được kinh ngạc: "Bối Bối mới cắt tóc à, kiểu tóc này rất dễ nhìn nha."
Tưởng Nhất Bối đứng dậy dựa vào người dì Tôn, cọ qua cọ lại giống như con mèo: "Dì Tôn, Bối Bối nhớ dì muốn chết."
"Mẹ ở bệnh viện chăm sóc con lâu như vậy cũng không thấy con nói nhớ mẹ nha."
Tưởng Nhất Bối nghe mẹ nói vậy thì lập tức nhảy sang cạnh bà, ôm cánh tay của bà lắc lắc nói: "Mẹ, mẹ, mẹ là người mẹ vĩ đại nhất thế giới, Bối Bối yêu mẹ nhất."
Đây là cách thức ở chung của cô và mẹ Tưởng khi còn bé, cho nên tình cảm giữa cô và mẹ rất tốt. Sau khi đến tuổi dậy thì phản nghịch, cô không còn làm nũng với mẹ nữa, mỗi lần gặp mặt đều lạnh nhạt đối xử. Kiếp trước, mẹ chính là một trong hai người khiến cô thấy xấu hổ nhất, bây giờ ông trời cho cô cơ hội đền bù, cô vô cùng biết ơn.
Mẹ Tưởng gõ trán của cô: "Đừng có dụ mẹ, bảo bối, con lên phòng nghỉ ngơi trước đi, chờ chút nữa thức ăn sẽ chín."
Tiếp đó bà nói với dì Tôn: "Dì Tôn, hôm nay làm nhiều món Bối Bối thích ăn một chút."
"Bà chủ cứ yên tâm, hôm nay tôi sẽ làm tất cả món Bối Bối thích ăn."
Đột nhiên Tưởng Nhất Bối muốn khóc, kiếp trước sao cô có thể vì Tưởng Nhất Đình mà bỏ cái nhà này, vứt bỏ tình yêu của mẹ.
Mẹ Tưởng và dì Tôn vẫn còn đang bàn bạc thực đơn, Tưởng Nhất Bối hoảng hốt trốn lên lầu. Cô rất xấu hổ với mẹ, mẹ càng thương cô thì cô càng áy náy, vì cô là nguyên nhân khiến mẹ mình qua đời.
Vào phòng, cô mới có cảm giác bản thân thật sự sống lại, tất cả sắp xếp đều giống y đúc như kiếp trước.
Đây chính là căn phòng thời thiếu nữ của cô. Màn cửa vàng nhạt, tường giấy hồng phấn, tủ quần áo màu trắng, cơ bản đều là màu cô thích. Trên giường có một con gấu Teddy rất lớn, nó là của mẹ tặng cô, luôn làm bạn với cô từ nhỏ đến lớn. Nó cũng là thứ duy nhất mà cô mang đi sau khi rời khỏi nhà.
Tưởng Nhất Bối vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve cái giường mà mình từng ngủ, cái tủ sách mà mình từng ngồi đọc. Trên kệ có vài cuốn truyện cổ tích lúc còn nhỏ cô thích đọc và sách bài tập các loại.
Tưởng Nhất Bối lấy một cuốn sách bài tập ra, nhìn nét chữ xiêu vẹo của mình, cô chỉ bình luận một câu "quá xấu".
Chữ của cô từ tiểu học đến cấp ba đều rất xấu, sau này khi ở cạnh người kia. Anh là một người hoàn mỹ, giống như không có khuyết điểm, lớn lên đẹp trai, chữ cũng rất đẹp. Cô thường xuyên luyện chữ với anh, luyện ròng rã hai năm, từ từ chữ của cô cũng có thể nhìn được, cũng vì thế mà nét chữ của hai người hơi giống nhau.
Tưởng Nhất Bối mở ngăn kéo lấy một cái túi ra, ném hết toàn bộ đồ trang điểm vào. Vì sao cô lại mua mấy đồ trang điểm này, hình như là bị Tưởng Nhất Đình giật dây mua.
⬅ Trước Tiếp ➡