Ông đè dục hỏa trong lòng xuống.
Mẹ Tưởng da mặt mỏng, thấy ông biểu hiện như vậy thì cũng hơi e lệ: "Đứng đắn một chút."
"Vậy em muốn nói gì?"
Mẹ Tưởng không vui lắm, nghĩ bụng "lão già này còn không biết xấu hổ hỏi ngược lại bà", bà nói: "Sau này anh đối xử tốt với con gái một chút, đừng hở một tí là đánh mắng con gái, đối xử với con gái của người ta còn tốt hơn với con ruột của mình."
Ba Tưởng nghe đến đây thì không kiên nhẫn nói: "Anh đối xử không tốt với con gái khi nào? Anh đánh nó mắng nó cũng là vì nó làm sai! Lúc con bé nằm viện anh đã nghĩ, nếu sau này con bé tỉnh lại được thì cho dù có ngang bướng chống lại anh, chỉ cần không làm chuyện xấu thì anh đều cho qua."
"Vậy anh đừng cứ mãi so sánh con gái với Nhất Đình nữa, giữa người với người vốn là cá thể khác biệt, có gì để so chứ. Anh làm vậy không phải sẽ tổn thương đến con gái sao?"
"Anh làm vậy cũng là vì tốt cho con bé, tuy Đình Đình không phải con gái ruột của chúng ta nhưng anh đã mang con bé vào nhà thì anh phải có trách nhiệm với nó. Con nhà người ta rất ưu tú, làm gì giống như Bối Bối, suốt ngày gây chuyện thị phi. Sở dĩ lúc đầu anh nhận Đình Đình làm con nuôi là vì để con gái chúng ta không cô đơn một mình. Đình Đình cũng có thể làm gương tốt cho con gái, bình thường con một rất tùy hứng, em nhìn xem hiện tại không phải Bối Bối đã tốt hơn nhiều rồi sao, hôm nay còn cắt tóc."
Mẹ Tưởng càng nghe càng không vô, con gái bảo bối của bà rất xấu đúng không. Hôm nay bà rõ ràng nghe được tóc của con gái bị như vậy là do Nhất Đình dẫn đi cắt, đồ trang điểm cũng là con bé bảo Bối Bối đi mua, bà đã nói con gái của mình sao có thể như thế được, hóa ra là có người xúi bậy.
Mẹ Tưởng bất mãn ở chỗ chồng mình không những không mắng Nhất Đình mà còn nói đỡ cho con bé, từ trước đến nay ông chưa từng đối xử với con gái ruột của mình như vậy. Càng nghĩ càng tức, bà dứt khoát không nói nữa, ôm cái gối đi ra ngoài. Ba Tưởng thấy vậy thì hỏi: "Đã trễ như vậy, em còn đi đâu?"
"Em qua ngủ với con gái, dù sao cũng là con gái của mình em, cũng là miếng thịt rớt trên người em xuống, sau này anh muốn chửi thì cứ chửi em là được."
Cửa đóng cái "rầm" lại, để lại ba Tưởng vườn không nhà trống.
Trai đẹp đặc biệt nhiều(2)
Sáng sớm Tưởng Nhất Bối mặc đồng phục, mặt mày hớn hở. Cô phải học cho giỏi, đến lúc đó thi vào trường trung học Thực Nghiệm Số Một để tìm ý trung nhân của mình. Hiện tại ý trung nhân của cô vẫn là một tiểu thịt tươi, chưa trưởng thành, chưa kiên cường, à không, lần đầu tiên cô gặp anh thì anh cũng là tiểu thịt tươi, có điều bây giờ anh còn tươi hơn.
Vừa nghĩ đến có thể nói chuyện yêu đương ở cấp ba với anh thì cô không nhịn được hưng phấn, cảm giác cả người máu nóng sôi trào. Đây chính là mùi vị của mối tình đầu, chưa gặp đã nhớ.
"Mẹ, buổi sáng tốt lành. Dì Tôn, buổi sáng tốt lành."
Tâm trạng tốt sẽ lây nhiễm cho người khác, tâm trạng của dì Tôn không nhịn được tốt hơn: "Bối Bối buổi sáng tốt lành, hôm nay Bối Bối rất vui vẻ nha."
"Bảo bối, buổi sáng tốt lành, nhanh đến uống thử sữa đậu nành của mẹ đi."
Trong bếp cũng chỉ có mẹ Tưởng và dì Tôn, không hề thấy Tưởng Nhất Đình. Trong ấn tượng của cô, Tưởng Nhất Đình là một học sinh ngoan, vừa chăm chỉ vừa chịu khó.
"Mẹ, chị gái đâu, chị ấy không ăn sáng sao?"
"Nhất Đình đã đi học trước rồi, lát nữa mẹ sẽ đi chung với con."
Tưởng Nhất Bối đến trường chủ yếu là vì xin nghỉ tạm, cô muốn ở nhà học do hổng quá nhiều kiến thức, không cần phải học theo chương trình của trường. Nói có chút thẹn, người khác sống lại đều trở thành học bá gì đó nhưng cô vẫn học ngu như cũ, vẫn phải học lại từ đầu. Nhưng cũng may cô vẫn còn cơ hội trải nghiệm cảm giác học bá một lần.
"Vâng, mẹ."
"Bảo bối, con định thi vào trường cấp ba nào?" Học hành là chuyện quan trọng, phải quyết định sớm một chút.
"Trường trung học Thực Nghiệm Số Một."
Mẹ Tưởng nghe con gái muốn đến trường Số Một học hành thì cái cằm như muốn rớt xuống đất, đây thật sự là con gái của bà sao?
Bà đã nghĩ kỹ, nếu con gái thi rớt thì bà sẽ nện tiền cho con gái vào trường quý độc số một ở thành phố, học không được thì tạo quan hệ cũng được. Bây giờ nghe con gái muốn thi vào trường học bá, bà cảm thấy rất kinh dị.
Mẹ Tưởng không đành lòng đả kích con gái nên uyển chuyển nói: "Bảo bối, hôm nay không phải ngày cá tháng tư, con đừng nói đùa nha."
Tưởng Nhất Bối hiểu ý, nửa đùa nửa thật nói: "Không phải, con nghe nói trường đó có rất nhiều trai đẹp, con muốn đến tìm con rể cho mẹ."
Thật sự đi tìm con rể cho mẹ.
Mẹ Tưởng nghe con gái nói vậy thì biết con gái vẫn bình thường, bà yên tâm. Mẹ Tưởng cũng đùa theo: "Được, vậy con tìm con rể cho mẹ đi, nhớ phải đẹp trai một chút, dù sao gien duy truyền cũng rất quan trọng."
Đúng là, suy nghĩ của mẹ cô không thể so sánh với người thường. Nếu là người khác nghe con mình muốn nghỉ học thì chắc chắn sẽ nhảy dựng lên chất vất một hai, còn mẹ cô thì tỏ ra vô cùng vui vẻ, còn nói muốn đi du lịch Hàn Quốc với cô một chuyến.
"Mẹ, con nói thật đó, vạn nhất con thật sự tìm được con rể về cho mẹ thì tính sao?"
Mẹ Tưởng tự nhận là một người mẹ văn minh, sao có thể ngăn cản con gái được: "Chỉ cần con thích là được, mẹ không có ý kiến, mẹ tin tưởng ánh mắt của bảo bối."
Tưởng Nhất Bối tự tin nhìn mẹ mình: "Mẹ, con sẽ tìm con rể ưu tú nhất thế giới về cho mẹ."
Mẹ Tưởng xoa xoa đầu nấm của con gái: "Mẹ tin con, bây giờ nhanh ăn sáng đi, không phải lát nữa con còn phải đi gặp bạn sao?"
"Vâng, mẹ."
Khi con gái thật sự đưa bạn trai về nhà, mẹ Tưởng biết con gái không nói đùa, đến trường trung học Thực Nghiệm Số Một thật sự là để tìm bạn trai, đương nhiên chuyện này là chuyện ở phía sau.
1: Trai đẹp đặc biệt nhiều(3)
Mẹ Tưởng đến trường xử lý thủ tục tạm nghỉ học cho Tưởng Nhất Bối.
Tưởng Nhất Bối thì ngồi trong tiệm trà sữa trước cửa trường, nói chuyện với bạn của mình, Dương Dĩ Đồng.
"Người đẹp, có hẹn rồi sao?"
Một "thiếu niên" đẹp trai ngồi đối diện Tưởng Nhất Bối, tóc ngắn, da thịt trắng nõn, nữ sinh nhìn thấy "anh" có lẽ sẽ tự cảm thấy xấu hổ. Thân cao mét bảy, mặc đồng phục đơn giản nhưng lại như người mẫu, như mỹ nam Hàn Quốc bước ra từ TV.