⬅ Trước Tiếp ➡
Gã nhìn đứa em gái bị chân tướng đả kích đến đờ người, trong lòng cũng thấy hơi đau lòng: "Đừng buồn nữa, anh sẽ giúp em tóm lấy cậu ta, đến lúc đó vứt đến trước mặt em, cho em trút giận, muốn lột sống nó hay nhúng vào chảo dầu thì tùy em."
Cánh môi cô run rẩy, dường như không thể phát ra tiếng: "Anh, anh ta gạt em, mọi chuyện đều là giả đúng không? Anh ta dịu dàng chăm sóc em như vậy, ấm áp chăm sóc cũng là giả sao? Em.."
Cô cảm thấy, khi một người đau lòng quá độ, bị kích thích nặng nề thì sẽ mất ý thức, té xỉu trên đất, thần kinh ngăn cấm tình cảm sẽ sục sôi quá độ, thế nhưng cô vẫn tỉnh táo như thường, chân cũng không bất lực nhũn ra.
Lâu Thừa Tất là một tên đàn ông khô khan, không thể hiểu được hệ thần kinh yếu ớt của em gái đang trong tình trạng hỗn loạn.
Gã đột nhiên gào thét: "Mẹ nó em cho nó ngủ không công, đúng rồi đó! Lần đầu tiên em cũng cho nó luôn, mẹ kiếp! Mối thù này lớn lắm đấy."
Khi cô đang đau tim cạn phổi, tuyệt vọng bi thương, bị gã rống như vậy thì mọi suy nghĩ cũng tiêu tan.
Nhất là khi ở trước mặt cấp dưới, gã công bố sự thật cô đã hơn 20 tuổi rồi mà vẫn là xử nữ.
Tuy đau lòng thống khổ nhưng Lâu Hân Ngọc cảm thấy cô đi vào trong phòng, Hãy đọc và
Vào lễ đính hôn của cô, cô đặt tay lên tay đối phương, để anh đeo nhẫn đính hôn cho mình, khi đến lượt mình, cô ngẩn người.
"Hân Ngọc, nhìn anh đi, em đã nguyện ý đính hôn với anh rồi, đúng chứ?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp dễ chịu, giọng điệu như dụ dỗ.
Cô ừ một tiếng, cúi đầu đeo nhẫn cho anh.
Anh là cánh tay đắc lực của anh trai, là người anh em mà anh trai tin cậy nhất, anh trai bảo anh đến chăm sóc cô, anh không nói hai lời liền đồng ý, dù biết những chuyện cô đã trải qua, biết cô từng khắc cốt ghi tâm với Thư Trác, Hãy đọc và
Quen nhau ba năm, anh không hề đưa ra yêu cầu lên giường với cô, dịu dàng che chở, mọi chuyện cũng tự mình làm, sinh nhật ăn tết không sót một lần nào, kế hoạch đưa hoa tặng quà cũng đầy bất ngờ.
Anh làm hết những chuyện lãng mạn, ngọt ngào nhất giữa các đôi tình nhân, chỉ mong muốn cô vui vẻ.
Cuối cùng, cô đồng ý lời cầu hôn của anh.
Không ai hỏi cô có quên Thư Trác, quên đi tên đã phản bội cô cùng anh trai, quên đi mối tình đầu kia hay chưa. Thậm chí, cô cũng không dám hỏi chính mình, chỉ giấu nó sâu vào trong tim, chẳng quan tâm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh cúi đầu hôn môi dưới của cô, hỏi: "Em có nguyện ý không?"
Cô im lặng một lát, ngửa đầu đón lấy đôi môi anh.
Quá trình làm tình mấy năm trước, cô đã quên hết rồi, chỉ nhớ rõ sự dịu dàng và tỉ mỉ của Thư Trác, nếu muốn hỏi cô có cảm giác gì, cô chỉ có thể nói là.. ngủ một giấc dậy, cảm thấy eo mỏi lưng đau, chỉ có vậy mà thôi.
Cô cho rằng anh sẽ lên giường với cô, kết quả không như vậy, anh chỉ hôn môi cô, như chuồn chuồn lướt nước rồi ngừng lại.

⬅ Trước Tiếp ➡