⬅ Trước Tiếp ➡
Nước mắt của cô rơi xuống bên môi, bị nhấp vào miệng, nếm được vị chua xót: "Anh được có được mọi thứ anh muốn rồi, có thể.. buông tha cho anh của em không?"
Ánh mắt của anh mang theo cảm xúc phức tạp: "Hân Ngọc, anh không có."
Nước mắt của cô đọng lại ở cằm: "Cầu xin anh buông tha cho anh trai em, bọn em sẽ rời đi, sẽ không trả thù anh đâu."
"Lâu Hân Ngọc! Anh nói không phải anh!" Cảm xúc của anh đã mất khống chế, anh siết chặt vai cô, nhìn đôi mắt ửng đỏ của cô: "Em tin tưởng anh được không? Anh đã phái người đi tìm rồi, nhất định sẽ tìm được anh ấy trở về."
Sau đó, quả nhiên anh đã tìm thấy, gã không chết, chỉ bị thương nặng mà thôi.
Lâu Thừa Tất nằm trên giường bệnh, ở trước mặt mọi người, giao công ty cho anh, thận trọng tuyên bố gã muốn từ chức tĩnh dưỡng.
"Anh ơi, vì sao vậy?" Cô thắc mắc hỏi.
Lâu Thừa Tất im lặng một lát, mới nói: "Vì người trả giá cho công ty nhiều nhất chính là cậu ấy, anh nhường cho cậu ấy quản lý là chuyện bình thường. Với bản lĩnh của anh thì hoàn toàn không giữ được công ty ba để lại, cũng không thể phát triển được quy mô công ty như bây giờ. Không bằng từ chức nhường cho người tài, sau này dựa vào tiền hoa hồng được chia mà không lo cơm gạo, tiêu xài cả đời."
"Em có cần hủy hôn ước với anh ấy không?" Hiện giờ anh đã có được như mong muốn rồi, cần lợi dụng người vợ chưa cưới là cô nữa sao?
Lâu Thừa Tất chần chờ một hồi, há mồm muốn nói, cuối cùng không nói gì cả, chỉ lắc đầu: "Chuyện của em và cậu ấy, hai đứa tự giải quyết đi!"
Anh trở thành người đứng đầu công ty, thái độ đối với cô cũng không hề thay đổi, vẫn hỏi han ân cần, cẩn thận che chở như cũ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô không phải không cảm kích, cô chỉ cảm thấy hổ thẹn: "Khi nào chúng ta hủy hôn?"
Cánh tay múc canh cho cô dừng lại: "Vì sao lại muốn hủy hôn? Chúng ta như vậy không tốt sao?"
"Anh có thể đi tìm người mình thích, không cần phải cột chặt vào em nữa." Cô cụp mắt, thấp giọng nói.
"Không có người khác, từ đầu đến cuối chỉ có một mình em." Anh đặt chén canh trước mặt cô: "Hân Ngọc, anh biết em vẫn chưa chấp nhận anh, không sao hết, dù gì anh cũng chờ đợi rất lâu rồi."
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
"Anh cũng biết em chưa quên cậu ta, có lẽ còn đang đợi cậu ta xuất hiện. Anh chỉ muốn.. khi em mệt mỏi, muốn tìm ai đó cạnh bên thì anh sẽ làm người đó." Anh nắm tay cô, đặt lên miệng hôn một cái.
Cô không nói cho anh, thật ra, cô không còn nhớ tới Thư Trác rất lâu rồi, mọi thứ với cậu ta dường như cũng bị phong hoá thành cát, theo gió bay đi. Gương mặt cậu, nụ cười của cậu, sự dịu dàng của cậu đã trở thành diện mạo dối trá cậu dùng để tiếp cận mình, dù tốt hay xấu cũng không còn liên quan đến cô nữa rồi.
Cô không chấp nhận anh là bởi vì.. cô sợ mình sẽ bị tổn thương lần nữa, cảm giác đau lòng vì bị phản bội này, cô không bao giờ muốn thử lại lần thứ hai.
=====================

⬅ Trước Tiếp ➡