Chương 4
Thấy Kỳ Chiêu ỉu xìu nằm bò ra bàn, Tống Thanh không kìm được bước tới quan tâm, nhưng cô chỉ lắc đầu.
Bây giờ cô vẫn còn cảm thấy trước ngực trống rỗng lại tê dại.
Hôm nay suýt chút nữa thì đụng mặt Bùi Tự, may mà cô chạy nhanh. Tên đó đứng trước mặt giáo viên thì ra vẻ nghiêm túc đạo mạo lắm, Kỳ Chiêu phát hiện khi cậu cười lên thế mà lại có lúm đồng tiền, đúng là "mặt người dạ thú".
Nghĩ đến đây, cô hỏi Tống Thanh: "Bùi Tự có tiếng tăm thế nào?"
"Hả? Sao tự dưng lại quan tâm đến mấy cái này?"
Trong lòng Tống Thanh, Kỳ Chiêu tuyệt đối không được tính là một người bạn "hợp cạ", bởi vì cô không thích hóng hớt như những người khác. Tống Thanh dù có cả tá chuyện hay ho trong khối muốn kể thì cô cũng chẳng muốn nghe, lúc nào cũng xua tay: "Liên quan gì đến tớ."
"Kệ bọn họ đi."
"Không muốn nghe, không muốn biết."
Kỳ Chiêu mang lại cho người ta cảm giác rất lạ. Đôi khi thấy cô bình dị dễ gần, với ai cũng thân thiết, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác xa tận chân trời. Cô toát lên vẻ cao ngạo lơ đễnh, có lẽ chính bản thân cô cũng không nhận ra mình luôn dùng tư thái bề trên để nhìn xuống mọi người. Không phải cô kiêu căng phách lối, mà là sự xa cách toát ra từ trong cốt tủy của một kẻ được nuông chiều từ bé.
Lúc đối tốt với người ta thì cũng là thật lòng, nhưng rất khó để nảy sinh cảm giác thân cận với cô. Cô giống như đóa tuyết liên nở trên vách núi cao phủ đầy tuyết trắng, khiến người đứng dưới chỉ có thể ngước nhìn.
Cô quả thực có đủ tư cách để làm một đóa tuyết liên kiêu ngạo. Bố là viện trưởng bệnh viện thành phố, mẹ xuất thân từ dòng dõi luật sư, có văn phòng luật riêng ở nước ngoài. Từ nhỏ muốn gì có đó, nàng công chúa chưa từng nếm trải khổ đau nhân gian này là một kẻ theo chủ nghĩa bản thân tuyệt đối.
Kỳ Chiêu ngáp một cái, chậm rãi nói: "Chỉ là thấy người này rất kì lạ. Cậu xem cậu ta trông có giống mấy tên côn đồ thích đánh nhau trong phim không, thế mà lại là học sinh ngoan."
Tống Thanh phì cười: "Trông mặt mà bắt hình dong không phải phong cách của cậu đâu nha."
Kỳ Chiêu nhếch môi chớp mắt, tỏ vẻ không đồng tình.
Tống Thanh nói tiếp: "Bùi Tự đúng là người không giống với vẻ bề ngoài. Cậu ấy là thủ khoa đầu vào năm chúng ta đấy. Nghe mấy bạn lớp đó kể, giáo viên chủ nhiệm cũng từng trêu chọc chuyện này, bảo ngày đầu tiên nhìn thấy người còn không dám tin."
"Cậu ấy giữ kỷ luật lắm, nhân phẩm chắc cũng không tồi. Khuyết điểm duy nhất là làm tổn thương trái tim quá nhiều thiếu nữ, haha, ai tỏ tình cũng từ chối hết."
Kỳ Chiêu nhíu mày, thầm mắng trong bụng, toàn là giả tạo cả thôi.
"Cái bạn nữ cực xinh ở lớp bên tên là... Điền Sênh ấy, cũng bị từ chối. Cậu ta chăm học quá mức rồi."
Tống Thanh chép miệng, đến đại mỹ nhân mà cũng không lọt nổi vào mắt xanh, cô nàng lại liếc nhìn Kỳ Chiêu. Kỳ Chiêu không thuộc kiểu đại mỹ nhân sắc sảo kia, nhưng cũng rất xinh đẹp, chủ yếu là rất trong sáng thuần khiết, thuộc kiểu trai hay gái nhìn vào đều thích.
Kỳ Chiêu cảm thấy mình vừa nghe một đống lời vô nghĩa: "Toàn là tin đồn nhảm."
"Ừm... Bố mẹ cậu ấy ly hôn từ sớm, bố mất năm lớp 10, mẹ hình như đã đi bước nữa rồi."
Nghe vậy Kỳ Chiêu rũ mắt, cứ cảm thấy ký ức có chỗ nào sai sai, có phải cô đã gặp Bùi Tự từ rất lâu trước đây rồi không.
Tan học, thấy Mao Lực đợi ở cổng, cô mới nhớ ra lời hứa hôm qua, trong lòng thầm oán trách, sao lại còn đến chặn đường cô chứ.
Mao Lực trưa nay không ăn cơm, đặc biệt đi gội đầu, buộc áo đồng phục ngang hông. Cả người cậu ta rất gầy, như một cây sậy, Kỳ Chiêu cứ cảm giác mình đẩy nhẹ một cái là người này sẽ tan tác. Không giống Bùi Tự, vai rộng eo thon, mặc đồ thì trông gọn gàng, cởi đồ thì...
Đệt, nghĩ đến cậu ta làm gì. Kỳ Chiêu lắc đầu, sao mà phiền muộn thế không biết, cả một ngày đều bị cậu ta phá hỏng rồi.
"Sao Bùi Tự tan học đi nhanh thế nhỉ."
"Cậu ấy đi mua sách tham khảo."
Kỳ Chiêu nghe người qua đường nói xong thì gật gật đầu.
Mao Lực vui vẻ ra mặt, cứ thao thao bất tuyệt một mình, cô chẳng nghe lọt chữ nào. Cậu ta lại kể lể một đống nhà hàng rồi hỏi cô muốn ăn gì, cô uể oải nói: "Mì, mì, mì."
Bình thường cô sẽ giấu kín sự bực bội, nhưng lúc này lại chẳng thèm che giấu. Nhưng Mao Lực không nhận ra, chỉ nghĩ chắc là bài vở buổi chiều làm cô không vui, chứ không phải do mình.
Kỳ Chiêu có thể bỏ đi một mạch, cô việc gì phải chiều theo ai, hứa rồi thì sao chứ, cô cũng đâu phải người giữ chữ tín. Nhưng trong lòng lại vô cớ nhớ đến Bùi Tự, nhớ đến bờ môi mềm mại và nụ hôn hung bạo của cậu ta. Cô muốn gặp cậu, cô cảm giác sẽ gặp được cậu.
Con người đúng là sinh vật kỳ quái hay thay đổi. Kỳ Chiêu nghĩ, buổi sáng còn không muốn nhìn mặt cậu, nửa ngày trôi qua lại bắt đầu muốn hôn môi với người này. Là cảm xúc chi phối não bộ, hay là dục vọng chi phối đây.
Phố sau trường có một trung tâm thương mại, bên trong có đủ các loại cửa hàng, bao gồm cả hiệu sách. Chắc cậu sẽ ở đây thôi.
Vừa bước vào, ngửi thấy mùi thơm từ tiệm bánh mì bay ra cô đã thấy hơi buồn nôn: "Tớ không muốn ăn nữa."
Nghe thấy câu này, Mao Lực tỏ vẻ hoảng loạn: "Vậy... vậy chúng ta đi xem phim nhé, ở tầng 3."
Cô vừa nhìn dáo dác xung quanh vừa lắc đầu. Mao Lực chỉ vào khu trò chơi cách đó không xa: "Vậy mình đi chơi game."
Nói rồi cậu ta định kéo tay Kỳ Chiêu, cô né người tránh đi: "Qua đó xem sao."
Mao Lực ngượng ngùng đi phía trước, vành tai đỏ lên.
Chẳng có gì thú vị cả. Kỳ Chiêu đổi cả một rổ xèng, hy vọng dùng mấy cái máy game ồn ào này chặn miệng Mao Lực lại.
Mao Lực rất biết điều đi đến trước máy gắp thú bông. Kỳ Chiêu lười đoán suy nghĩ của cậu ta, cô cúi đầu nhìn điện thoại mới nhớ ra chưa kết bạn Wechat với Bùi Tự.
Khu trò chơi người đến người đi tấp nập. Cô nhét xèng vào, lắc cần điều khiển lung tung, rất nhanh đã đi tong nửa rổ xèng. Bên kia Mao Lực cũng vừa gắp được một con thú bông nhỏ, như tranh công chạy đến trước mặt cô: "Cho cậu này."
Kỳ Chiêu vẫn đang ngó nghiêng, tiện tay nhận lấy, quay đầu nhìn về phía cửa. Bùi Tự đang đứng ở đó, cậu cũng đang nhìn cô, nhưng chỉ hai giây sau liền quay người đi thẳng ra ngoài.
"Ấy, tớ có việc đi trước đây."
Nói xong cô mặc kệ tất cả chạy vụt đi, để lại Mao Lực đứng đó ngơ ngác đầy nghi hoặc.
Chập choạng tối, đường phố đầy người, Kỳ Chiêu chẳng thấy bóng dáng Bùi Tự đâu, chạy mấy vòng cũng không tìm thấy.
Cô bắt đầu tức giận. Bùi Tự là cái thá gì chứ, bắt cô tìm lâu như vậy, nhìn thấy cô rồi còn bỏ đi.
Cô hậm hực đi về nhà, lúc đi ngang qua con hẻm kia vẫn không nhịn được mà bước vào.
Đến trước cổng lớn, cô giơ tay đập cửa rầm rầm, hai phút trôi qua vẫn không có ai trả lời.
Không có nhà?
"Hừ, được lắm Bùi Tự, bắt bà đây tìm lâu như thế lại còn phải đợi cậu."
Cô nhắm mắt lại. Trước đây được chiều chuộng quen rồi, giờ gặp chút chuyện không như ý là sinh hờn dỗi, huống hồ việc trêu đùa mấy nam sinh trong trường càng khiến cô đắc ý, bây giờ cảm thấy mình đúng là quá nể mặt Bùi Tự rồi.
Trời tối hẳn, hành lang đen kịt. Cô nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, rất có lực, từng bước từng bước dẫm nát chút không vui trong lòng cô.
Bùi Tự vừa móc chìa khóa ra thì thấy một bóng đen trong bóng tối lao vào lòng mình, ấn đầu cậu xuống, há miệng cắn vào môi cậu.
Kỳ Chiêu dùng sức cắn, rất mạnh, cho đến khi vị máu tanh nồng tràn vào khoang miệng mới chịu nhả ra, chuyển sang hôn cậu.
Thấy cậu rồi thì nỗi không vui biến mất là thật, nhưng cơn giận vẫn còn, phải tìm chỗ phát tiết.
Bùi Tự một tay đút túi quần, một tay đỡ eo cô, mặc cô vừa cắn vừa hôn. Lúc môi bị rách, cậu khẽ rít lên một tiếng. Kỳ Chiêu nghe thấy, trong lòng lại vui vẻ trở lại. Cô bật cười, hàng mi dài chớp chớp, trông chẳng giống chút nào một cô gái vừa tức giận cắn người ta chảy máu.
Kỳ Chiêu khoanh tay trước ngực: "Phạt cậu cái tội nhìn thấy tớ mà bỏ đi."
"Ừ."
Nhìn thấy Kỳ Chiêu ở cùng người khác mà bảo không tức giận là nói dối. Cậu hoàn toàn có thể ngang nhiên kéo Kỳ Chiêu đi ngay lúc đó, nhưng cậu không làm vậy, cậu đợi Kỳ Chiêu tự tìm đến cửa.
Cho dù cô không đến, cậu cũng tin chắc Kỳ Chiêu sẽ không thích kiểu con trai như tên kia. Nhưng dục vọng chiếm hữu trong lòng vẫn tác oai tác quái. Cậu cúi đầu cắn môi Kỳ Chiêu, dùng sức nhưng không đến mức bật máu.
"Không cho phép đi riêng với thằng đàn ông nào khác nữa."
Kỳ Chiêu nghiêng đầu, kéo dài giọng: "Ồ."
Nương theo ánh sáng hắt vào, cậu nhìn thấy một con thú bông nhỏ nhét bên ngăn lưới của ba lô cô, lập tức đưa tay lôi ra.
"Xấu quá, vứt hộ cậu."
Nói rồi cậu ném thẳng xuống thùng rác dưới cầu thang, rơi chuẩn xác vào trong.
"Này!" Kỳ Chiêu hét lên.
"Hửm?"
Cô khoanh tay: "Đưa tớ về nhà."
Bùi Tự cười khó tin: "Về luôn hả?"
"Chứ sao nữa!"
Cậu giơ tay khẽ bóp nhẹ ngực cô: "Còn đau không?"
"Cậu cũng biết đau à?"
"Lần sau tôi sẽ nhẹ hơn."
"Hừ."
================================================================================