⬅ Trước Tiếp ➡
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ny Na nhìn thấy bóng dáng của ông cụ từ xa, xe còn chưa dừng hẳn đã mở cửa bước xuống, ngay cả áo khoác cũng chẳng kịp mặc. Cô chỉ mặc mỗi chiếc áo len trắng cùng kiểu với Thư Hàng, Ny Na đội mũ, nhảy lên như yêu tinh tuyết, cô chạy đến nhào vòng lòng ông nội, miệng còn không quên nói: "Cháu nhớ ông chết đi được."
"Người thì bé mà sức lực thì lớn, nếu cơ thể ông không cường tráng, chắc đã bị cháu húc bay từ lâu rồi."
Khóe miệng cô cong lên, ngoác ra đến tận mang tai, vừa ôm ông cụ vừa làm nũng. Mãi cho đến tận khi Thư Hàng xuống xe đi đến phía sau lưng mình, cô mới lẳng lặng đẩy ông cụ ra, quay người lại, giới thiệu người đàn ông cao to, vạm vỡ phía sau: "Ông ơi đây là Thư Hàng, là hổ béo ngày bé thường chơi cùng cháu đấy ông. Nghe tin cháu đến đây, cậu ấy đã khóc lóc, van vỉ, nài nỉ cháu dẫn theo, nói là muốn đến thăm ông một chút đấy."
"Cháu chào ông ạ." Thư Hàng đưa hộp nhân sâm cao cấp đã chuẩn bị từ trước cho ông cụ, nói: "Đây là một chút tấm lòng của cháu, mong ông sẽ thích."
"Khiến cháu phải nhọc lòng rồi."
Tài xế cầm ô bước tới nhận đồ mang đi, ông cụ ngẩng đầu âm thầm đánh giá cơ thể vạm vỡ của Thư Hàng: "Dáng người cao lớn, cơ thể rắn chắc, khá lắm."
"Cháu không mời mà tới, mong ông thứ lỗi."
"Bạn của Ny Na cũng là bạn của ông, hoan nghênh cháu đến đây bất cứ lúc nào."
Một già một trẻ nhìn nhau bật cười, sau đó họ nói chuyện phiếm với nhau thêm vài câu. Ny Na nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng mảnh khảnh nọ đâu, cô cảm thấy tò mò vì người chị họ thân thiết với mình không xuất hiện.
"Chị Tịnh Thù đâu hả ông?"
"À, con bé xuống núi mua ít đồ." Ông cụ ngẫm nghĩ, sau đó nhìn về phía con đường núi đen thùi lùi nói: "Chắc cũng sắp về tới nơi rồi."
Cô ngạc nhiên thốt lên: "Chị ấy biết lái xe ạ?"
"Không biết."
Ông cụ nhướng hàng mày bạc phơ của mình lên, cười nói một cách thần bí: "Có người lái xe, con bé chỉ việc ngồi thôi."
Ny Na nghe vậy càng cảm thấy tò mò, cô còn đang định hỏi thêm thì bỗng láng máng nghe được tiếng động cơ từ trong núi truyền đến. Chẳng mấy chốc, hai chùm đèn pha chói mắt đã chiếu tới, chiếc xe đậu lại một cách vững vàng cách chỗ họ đang đứng vài mét.
Cửa bên ghế phụ mở ra, cô nhìn thấy người chị họ thường ngày dịu dàng, nhu mì của mình mở cửa bước xuống xe. Người phụ nữ này có dáng người hơi gầy, eo thon chân dài, cho dù có mặc chiếc áo khoác bông dày bịch cũng không che đi được những đường cong mảnh mai trên cơ thể.
Có thể nói cô ấy là hình mẫu lý tưởng mà Ny Na noi theo từ tấm bé, từ tính cách cho đến học thức đều vô cùng xuất sắc, đã thế còn dịu dàng tốt bụng. Dù chỉ lớn hơn Ny Na có một tuổi nhưng hiện giờ cô ấy đã là một họa sĩ trẻ có tiếng.
Chị họ ôm một bó hoa bách hợp đã được bọc giấy trong tay, sau khi xuống xe cô ấy không đi ngay mà đứng yên trước cửa xe, mỉm cười nhìn về chỗ ghế lái.
Lúc này, tiếng gọi của ông cụ bên cạnh bỗng truyền tới: "Ny Na."
"Dạ?"

⬅ Trước Tiếp ➡