Đầu lưỡi làm càn, càng liếm càng mon men vào sâu bên trong. Liếm đến mép hai mảnh thịt, vào bên trong con đường chật hẹp, Việt Sở Sở càng thở gấp. Tiếng nức nở mắc trong cổ họng, mười ngón tay nhỏ dài đẩy đẩy cái đầu tóc xù xù đang quấy phá ở phía dưới.
"Huhu không cần... Không được liếm ở đó... Đáng ghét..."
Cô càng kháng cự, kẻ xâm lấn càng kiêu ngạo. Bàn tay hữu lực ấn mông nhỏ, hắn dứt khoát lột hết quần nhỏ với váy của cô ra. Toàn bộ hoa huyệt tiểu màn thầu trơn bóng non mềm đều bại lộ trong không khí mùa hè, phần đùi trong tinh tế thậm chí còn dinh dính vệt nước ái muội.
Âm đa͙o cô cũng thật nhỏ, một tay của hắn thôi đã có thể bao trọn rồi. Nhìn nhìn, dương vật liền cứng như thiếc, nóng rực.
"Ô Váy tôi "
Việt Sở Sở xấu hổ kẹp hai chân lại liền bị hắn tách ra. Hoắc Tu Nhiên nhìn chằm chằm cái l n nhỏ đang chảy nước, phải nói là nhìn như muốn khoét ra lỗ.
Tay hắn thô lỗ tách hai cánh môi âm hộ ra để lộ thịt quả ở bên trong. Không màng đến Việt Sở Sở đỏ bừng mặt ngăn cản, hắn đưa lưỡi vào bên cánh hoa đến ướt một mảnh, còn xấu xa dùng đầu lưỡi liếm láp âm đế hồng hồng be bé như hạt đậụ Hắn như một cây bàn chải quét qua những nơi mẫn cảm của cô.
"Không cần liếm chỗ đó... A a... Người tôi lạ quá... Cái tên biến thái này... Huhụ.."
Hoắc tiên sinh rất thích liếm âm hộ cô, còn thích nuốt hết nước dâm chảy ròng ròng bên trong vào trong bụng. Lúc ở trên giường cô có không ít lần mắng anh biến thái nhưng đến tận bây giờ cô mới biết thì ra bản tính biến thái của tên này đã có từ lâu rồi, chỉ là cho đến sau này mới thực hành trên người cô thôi.
Càng đê tiện hơn nữa là hình như cơ thể của cô trong thế giới tâm lý của anh nhạy cảm hơn rất nhiềụ Cho dù là cái tên lưu manh này với Hoắc tiên sinh phiên bản thiếu niên trong tưởng tượng của cô cách nhau rất xa, dù trong lòng cô có kháng cự thế nào thì âm đa͙o vẫn không ngừng chảy nước, cửa âm đa͙o mấp máy.
Hoắc Tu Nhiên phát hiện mỗi khi hắn liếm viên đậu nhỏ là thiếu nữ lại phát run, hoa huyệt chảy ra càng nhiều dịch nhầy nóng hổi. Trông cô thế này vừa đáng thương lại vừa vô cùng đáng yêụ Thấy thế hắn liền càng thêm gia tăng tốc độ liếm láp, liếm đến nỗi hột le sưng đỏ dựng đứng lên. Hắn thậm chí còn đùa dai khẽ cắn, nước mật tràn ra càng nhiềụ
"A... Muốn... muốn tiết... Ô nannan”
Khoáı cảm tê dại đánh úp lại, dâm dịch mãnh liệt mênh mông bắn ra bốn phía, đầu Việt Sở Sở lóe lóe, đuôi mắt cô đỏ bừng, ánh mắt ngầm ngập nước. Dưới háng cô run rẩy, chợt một dòng nước trong suốt từ huyệt nhỏ phun ra. Cô thế mà bị Hoắc Tu Nhiên liếm âm đế tới lên đỉnh.
"Thật không hổ là giáo hoa. Hoa huyệt nhỏ hồng hào không nói mà tới phun nước cũng nhiều như vậy."
Trong thế giới tâm lý, lượng dâm dịch của cô cũng bị tăng lên rất nhiều nên phun nước mới tới mức độ khoa trương như vậy. Dòng nước dinh dính chảy dọc xuống bắp đùi trông vô cùng gợi cảm.
Lúc cô lên đỉnh thì Hoắc Tu Nhiên đang ở ngay trước hai chân cô, ái dịch phun ra bắn lên hàng mi dài thâm thúy cùng với khung xương hàm rõ ràng. Như thế trông hắn lại càng thêm vẻ lừa tình, hắn giống như một con sói hung ác liếm láp sạch sẽ hết chất lỏng trên bộ lông của mình, thậm chí hắn còn banh hoa huyệt ra hút hết dâm dịch vào bụng. Hoa huyệt ướt át sau cao trào trong nháy mắt đã khô ráo.
Hoắc Tu Nhiên liếm liếm khóe môi đầy mỹ mãn. Mái tóc đen ngăn ngắn càng tô điểm thêm cho khuôn mặt tuấn mỹ nhưng vẫn có chút gì đó trẻ con. Hắn đắc ý tươi cười.
"Em đưa nước cho tên đó thì tôi phải lấy nước từ huyệt dâm của em để giải khát thôi. Để xem em còn dám tùy tiện đi quyến rũ người khác nữa hay không? Em mà còn câu dẫn ai khác thì tôi sẽ đánh chết chúng."
Việt Sở Sở đáng thương. Khuôn mặt nhỏ trắng bệch vì cả kinh.
"Biến thái... Quá biến thái... Chồng tôi không thể biến thái như vậy được..." Cô xấu hổ che mặt khóc lóc kể lể.
Hình tượng hoàng tử vườn trường trong mộng đã rách tươm, rớt từ máy bay xuống thành tên biến thái cưỡng gian ở nhà WC. Ai có thể đoán được Hoắc tổng thời cao trung lại là đại ca khó thuần như vậy chứ.
"Chồng? Em muốn ai làm chồng em?"
Nghe được cô nói, Hoắc Tu Nhiên bỗng trầm xuống. Mặt hắn hung tợn nhìn chằm chằm thiếu nữ không tình nguyện. Người hắn đè nặng lên cô rồi nâng chân dài lên, hắn nắm dương vật như chày sắt đâm vào bên trong hoa huyệt chật hẹp. Quy đầu cực đại chen chúc tầng tầng mị thịt bên trong hoa huyệt chật khít mà đi. Côn thịt kia cũng lớn tới dọa người, nhưng vì trong mơ cảnh nên cũng không quá đaụ
Nhưng Việt Sở Sở vẫn rất ấm ức.
"Không cần... A... Buông tôi ra... Hoắc Tu Nhiên sẽ không cưỡng ép em mà huhụ.. Hoắc Tu Nhiên... Anh tỉnh tỉnh lại đi... Xin anh đó..."
Hoắc Tu Nhiên nâng bầu vú thơm thơm của thiếu nữ lên vừa liếm vừa hút, ăn rất ngon miệng.
"Không cưỡng ép? Lão tử ngày nào cũng mơ thấy được thao em tới không lết được xuống giường, còn phải bắn tinh đầy bụng em nữa chứ không cưỡng ép em? Dương vật tôi không lớn à? Làm em không sướng sao?"
Vừa nói hắn vừa rút ra rồi đâm thật mạnh vào, nhanh tới nỗi thiếu nữ sợ hoa huyệt mình bị đạp hư luôn rồi. Cửa huyệt nhỏ hẹp bị dương vật cực đại căng ra thành một hình tròn nhỏ, vừa trướng vừa ê ẩm. Côn thịt không ngừng cọ xát vào vách trong của tầng tầng mị thịt non mềm, hoa tâm ướt đẫm. Dương vật hắn như chày giã gạo, nước sốt thơm ngọt bị ép ra không ngừng chảy cuồn cuộn.
"A a a... Nhanh quá... Sâu quá... Nhẹ một chút đi... A ha..."
Việt Sở Sở vốn không tình nguyện bị người thương lại xa lạ thap, cô cắn chặt cánh môi không muốn phản ứng lại mấy lời dâm ngữ thô bỉ của hắn. Nhưng đúng là không nghĩ tới nam sinh cao trung trẻ tuổi khí thịnh, tinh lực tràn đầy sẽ mạnh mẽ như vậy.