Anh cao ráo, tay dài, các ngón tay thon thả trắng nõn, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay chạm đúng sở thích của cô, từ ống tay áo cuộn lên có thể mường tượng được đường nét cơ bắp trên cánh tay.
Cô không khỏi tự hỏi, được ôm bởi đôi tay ấy sẽ là cảm giác như thế nào?
“Chị ơi.”
“Ừ?” Giọng nói đặc biệt lười biếng kéo cô từ mộng mị trở về.
Hoài Thanh mỉm cười ngượng ngùng, ánh mắt hơi e lệ nhìn Diễm My.
Trời ơi, cái biểu cảm dễ thương ngại ngùng này là sao!
Cô cảm thấy mình lại bị trúng đòn mạnh, bắt đầu lo lắng liệu giây tiếp theo có bị chảy máu mũi hay không.
Hoài Thanh lấy điện thoại từ túi đồng phục, nói: “em có thể đổi số với chị...”
Một nhóm thanh niên bước vào quán, chào anh trong quầy bar: “Hoài Thanh!”
Hoài Thanh chưa kịp nói hết câu thì bị ngắt lời, Diễm My cùng anh nhìn về phía cửa.
“Đến thăm anh đấy!” nam sinh dẫn đầu cười tươi với người trong quầy bar.
Cô gái tóc ngắn cùng nhóm chỉ vào bàn vuông hỏi: “Chúng em có thể ngồi bàn vuông kia không?”
Một cô gái tóc dài nhìn vị trí quầy bar: “Em muốn ngồi quầy bar, được không?”
“Xin lỗi, năm người không thể ngồi quầy bar được... có thể ngồi bàn vuông.” Cô nhân viên nữ ngần ngại nhìn mấy người.
Hoài Thanh bước ra quầy bar chào: “Hùng, sao các cậu đến đây?”
Tháikhoác vai anh: “Nghe Trí nói cậu hôm nay đi làm, tụi mình rủ nhau đến thăm.”
Mấy người khác kéo ghế ngồi xuống, mấy cô gái không rời mắt khỏi Hoài Thanh, ánh nhìn dán chặt vào anh.
“Anh cả, có món đặc biệt nào cho tụi em không?” giọng nữ ngọt ngào, ánh mắt đầy trìu mến nhìn anh.
Nụ cười trên môi Hoài Thanh hơi nhạt đi, sắc mặt cũng lạnh hơn một chút.
Chậc...
Anh cố kìm nén sự bực bội khi nghe giọng nữ đó, bình thản nói: “Xin lỗi, không có đãi ngộ đặc biệt đâu.”
Anh không muốn làm mất mặt Hùng, dù sao cũng là khách do anh dẫn đến.
Anh vỗ vai Thái: “Ngồi đi, lát anh mang trà nóng lên cho.”
Mấy cô gái tiếc nuối nhìn bóng lưng anh, Diễm My rõ ràng cảm nhận được ánh mắt buồn bã của mấy cô gái kia nhìn mình, vì nếu cô không ngồi đây thì quầy bar vừa đủ chỗ cho năm người.
Cô không để ý, thu hồi ánh mắt, tập trung ăn uống.
---
Lần lượt có thêm vài nhóm khách đến, kinh doanh vốn trầm lắng bỗng trở nên sôi động.
Khi Hoài Thanh bận rộn xong quay lại nhìn chỗ ngồi quầy bar mới phát hiện Diễm My không biết lúc nào đã ăn xong rồi rời đi.
Để bù lại cảm giác tội lỗi vì ăn đêm tối nay, cô cố ý đạp xe YouBike về nhà không gọi Uber.
Về đến nhà tắm rửa xong, dưỡng da xong, đã hơn 12 giờ đêm.
“Hừ... cuối cùng cũng được nằm lên giường.” Bộ đồ ngủ lụa hai dây ôm sát đường cong, cô buông người nằm xuống chăn bông mềm mại, dụi dụi.
Từ khi lên đại học, cô từng có vài người bạn trai, không biết là do vận đen hay do cô quá tinh tường chọn lựa, toàn là những người không ra gì.
Cô không phủ nhận mình thích những cậu em nhỏ tuổi hơn.
Năm ba đại học, có một học trò nam theo đuổi nhiệt tình, đồng ý hẹn hò rồi mới phát hiện đối panh Thanh toàn yếu đuối.