“Vì chủ quán không bắt được cá, không bắt được gà, không đuổi kịp heo, không tìm thấy bò, nên trong kỳ nghỉ lễ Đoan Ngọ, chủ quán quyết định nghỉ tạm bốn ngày. Xin lỗi vì sự bất tiện, mong quý khách thông cảm.”
Dòng cuối cùng còn viết “Bản bản yêu các bạn nhé” có vẻ là nét chữ của chủ quán.
Cô gần như muốn khóc không ra nước mắt.
Hôm nay cửa hàng mãi không nhận được hàng hải sản tươi, gọi hỏi mới biết tài xế giao hàng va chạm nhẹ với xe khác trên quốc lộ, may mắn không ai bị thương.
Nguyên liệu không đủ nên quán không thể mở cửa, anh Huỳnh chiều đã thông báo nghỉ bốn ngày, cho mọi người nghỉ lễ.
Hoài Thanh về nhà mới nhớ để quên đồ trong tủ đựng ở quán, liền mượn chìa khóa từ anh Huỳnh quay lại lấy.
Anh kéo xe đạp ra cửa sau, thấy bóng lưng quen thuộc, vội gọi: “Chị ơi!”
Quay lại nhìn, đúng là Diễm My, anh vui mừng tiến về phía cô: “Chị đến ăn cơm à?”
“Ừ, hôm nay sao các cậu không mở cửa?”
Anh giải thích: “Không may, hôm nay giao hàng có chút sự cố, nên anh Huỳnh... tức là chủ quán, quyết định cho mọi người nghỉ lễ luôn.”
“Chị đến ăn tối à?”
Gừ... một tiếng bụng kêu rõ ràng vang lên từ cô, khiến Diễm My đỏ mặt ngay lập tức.
Từ trưa đến giờ cô bận rộn với đống chuyện linh tinh, không có thời gian ăn gì, chỉ lót dạ vài miếng bánh quy.
Giờ đã đói cồn cào, định ăn một bữa no nê, ai ngờ lại gặp quán đóng cửa đột xuất.
Hoài Thanh cũng nghe thấy tiếng bụng kêu, ngơ ngác vài giây rồi bật cười khẽ.
“Em... anh... anh đi trước đây, lần sau sẽ đến ăn.” Diễm My ngượng ngùng muốn trốn khỏi cảnh ngại ngùng này.
Cô quay người định đi thì bất ngờ bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay.
Hoài Thanh nhẹ nhàng nói: “Anh có thể nấu ăn cho chị được không? Được chứ? Chị ơi.”
Nụ cười của anh rất đẹp, khóe mắt hơi cong lên, thậm chí còn lộ ra chiếc răng nanh nhỏ dễ thương, ánh mắt sáng ngời như có sao, chăm chú nhìn Diễm My.
Tim cô đập thình thịch, không biết anh có nghe thấy không.
Cảm nhận được hơi ấm truyền qua cánh tay, lòng cô dâng lên một cảm xúc lạ.
“Được...”
Tít tít
---
Mở khóa vân tay cửa chính, Hoài Thanh lấy một đôi dép trong nhà mới để ở cửa.
Diễm My vừa bước vào đã nhìn ngắm toàn bộ căn nhà, phòng khách và bếp thiết kế không gian mở, quầy bar đảo ngăn cách hai khu vực, nội thất theo phong cách Bắc Âu, rất thời thượng.
Cô hơi nhướn mày, lộ vẻ ngạc nhiên rõ rệt.
Lúc đầu cô tưởng “nhà” mà anh nói chỉ là căn phòng nhỏ sinh viên bình thường, không ngờ lại là căn hộ cao cấp thế này.
Tòa chung cư này rất mới, là dự án mới xây vài năm trước.
Không phải sinh viên bình thường nào cũng thuê nổi, vậy anh ấy sống ở đây là ai?
Hoài Thanh đi về phía bếp, rót cho cô một ly nước đặt trên quầy bar: “Chị muốn ăn gì đặc biệt không?”
Anh vốn thích nấu ăn ở nhà, nên tủ lạnh lúc nào cũng có nguyên liệu.
“Tôi ăn gì cũng được, không kén lắm.” Diễm My vẻ ngoài bình tĩnh ngồi xuống ghế cao, trong lòng thì tưởng tượng đủ chuyện.
Trời ơi... thật sự theo anh về nhà rồi, như vậy có quá Hoàing túng không?