Chương 7
Cô khẽ ‘ừ’ một tiếng, giống như tiếng rên nhẹ, Văn Sâm nghe được cả người máu lại chảy ngược.
Thật mẹ nó muốn khi dễ cô.
Vừa rồi nhân cơ hội sờ soạng eo cô, mềm đến lạ.
Nếu như có thể, anh muốn đem nó bóp nát.
Bởi vì nhiều năm vận động, hiện giờ chỉ cần cậu cởi áo là có thịt, mặc áo thấy dáng người gầy, hai cánh tay đều sôi sục cơ bắp, cứng rắn mà cách Ngôn Hi.
Bây giờ Ngôn Hi giống như con mồi bị cậu đè dưới thân, dày vò không thôi.
Trái tim giống như muốn nhảy ra ngoài.
Nhưng cảnh tượng này đối với các nữ sinh khác trong thang máy là cầu mà không được.
Vì thế, các nữ sinh trong thang máy đều si mê mà nhìn Văn Sâm, mà Văn Sâm chỉ ái muội nhìn Ngôn Hi.
Rốt cuộc, thang máy đã đến lầu một.
Ngôn Hi vội vàng muốn ra ngoài, nhưng eo lại bị Văn Sâm ôm chặt, “Cô giáo Ngôn, từ từ…”
Ngôn Hi nhìn cậu gắt gao ôm lấy eo cô, tim cô đập liên hồi.
Cậu sao có thể làm như vậy…
Nhưng điều kì lạ rằng khi cậu chạm vào cơ thể, cô lại không có một chút chán ghét nào?. Sao lại thế này, cô không phải không thể tới gần người xa lạ sao?.
” Cậu…, cậu muốn làm gì?”.
Cô nói chuyện có chút lắp bắp, Văn Sâm nghe ra được.
Thì ra tính tình cổ quái của cô giáo Ngôn lạnh lùng trong miệng người khác, chỉ là thẹn thùng.
” Em vừa rồi không nghiêm túc nghe giảng bài nên có mấy vấn đề không hiểu cần hỏi cô giáo Ngôn, có thể chứ?”.
Văn Sâm rũ mắt xuống, mang theo vài phần ý cười.
Ngôn Hi chỉ nhìn thoáng qua, liền vội vàng dời mắt đi, cậu ngồi trong lớp học đều nhìn cô, xác thực không có cẩn thận nghe giảng bài.
” Cậu không phải… giúp người khác đến học thay sao?”.
” Cô làm thế nào mà biết, chẳng lẽ… cô trộm chú ý đến em?”.
Trong lòng Văn Sâm vui vẻ.
Ngôn Hi mở to hai mắt nhìn cậu, liên tục lắc đầu ” Tôi không có”.
Văn Sâm bị bộ dạng đáng yêu này của cô lấy lòng, càng thêm ôm chặt eo cô trong tay.
Ngôn Hi lúc này mới chú ý, cô còn ở trong tay cậụ
” Cậu buông tay”.
“Em không buông, cô giáo Ngôn không đáp ứng, em sẽ không buông”.
Giọng nói cậu bướng bỉnh giống như đứa trẻ, Ngôn Hi vẫn là lần đầu tiên gặp loại tình huống này, chân tay luống cuống.
” Cô giáo Ngôn, cô đáp ứng không?”.
Tiếng nói trầm thấp của cậu vang lên, mang theo vài phần ép buộc.
“…Được”.
Ngôn Hi ỡm ờ, gật gật đầụ
Văn Sâm cười vừa lòng.
Ngôn Hi rất ít khi giao tiếp và nói chuyện với người khác, làm sao có thể nhìn ra được nam sinh ‘ vô hại’ này trong mắt tà ác.
Vì thế, cô đưa Văn Sâm vào văn phòng tư nhân của mình.
Vào văn phòng, Văn Sâm liền dùng lực đóng cửa lại.
Ngôn Hi hoảng sợ nghe một tiếng ‘phanh’, cậu dùng lực lớn như vậy làm gì?
Văn Sâm không chỉ đóng cửa lại mà còn khóa trái từ bên trong.
” Không…không cần khóa”.
“Cô giáo Ngôn, bắt đầu đi.”
Văn Sâm vừa vào cửa, biểu tình liền thay đổi, nhưng lúc cô nhìn qua, vẫn một mực vô hại.
Ngôn Hi nhìn cậu, cảm thấy cậu giống như có điều gì không thích hợp, nhưng cô lại không phát hiện ra điều gì, liền lắc lắc đầu, mở sách ra ” Cậu chỗ nào không hiểu?”.
Miệng trời sinh để đàn ông hôn
” Rất nhiều, cô từ mô hình IS LM nói đi”.
“….Được”.
Ngôn Hi có chút kinh ngạc, một tiết hoàn chỉnh cậu đều chưa nghe, cư nhiên biết nội dung cô giảng.
Lúc này, cô cũng không biết nam sinh bên cạnh đã hai năm liên tục đứng đầu bảng xếp hạng ngành tài chính của đại học A.
Ngôn Hi mở sách ra, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến âm thanh ghế dựa kéo lê trên mặt đất.
Văn Sâm kéo ghế dựa ngồi ở bên cạnh cô.