⬅ Trước Tiếp ➡
Trong mắt Lục Thần Hạo lại thêm phần tin tưởng và cảm phục dành cho Lâm Dao, “Được rồi.”
Lâm Dao quay đầu nhìn Lục Thần Hạo một cái, cuối cùng cũng nói ra điều trong lòng, “... Anh Lục, sau này cứ gọi tôi bằng tên đi.”
Ba chữ “Cô Lâm” nghe thực sự không quen tai.
Lục Thần Hạo hơi khựng lại, gương mặt tuấn tú nở nụ cười, “Được, sau này Lâm Dao cũng có thể gọi tôi bằng tên.”
“Được.”
Lâm Dao gõ cửa phòng Lục Dư, gọi, “A Dư, chị Lâm Dao đến rồi đây.”
Trong phòng, Lục Dư đang thảnh thơi nghịch một con dao mổ nhỏ, anh đã lên kế hoạch hôm nay gặp mặt, sẽ móc mắt của Lâm Dao ra, ngâm trong dung dịch formalin, chỉ để một mình anh ngắm nhìn.
Lục Lẫm là một thương nhân ham lợi, dù anh có móc mắt Lâm Dao, Lục Lẫm cũng chỉ có thể giữ kín chuyện này.
Dù sao, xấu trong nhà cũng không nên phơi bày ra ngoài.
Nghe tiếng gọi, trong đôi mắt đen nhánh của Lục Dư lóe lên tia sáng hưng phấn, khoáı cảm lan tràn khắp cơ thể.
“Chị Lâm Dao, mời vào đi.”
Lâm Dao đẩy cửa bước vào, trong phòng không kéo rèm nhưng đèn được bật sáng.
Cảm nhận không gian sáng sủa, cô không khỏi nghĩ thầm Anh ấy cũng ngoan ghê.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Lâm Dao nở nụ cười, đôi mắt to tròn long lanh cong cong, “A Dư, chiều tốt lành nhé, hôm nay giỏi ghê nha Em bật đèn rồi đó.”
Lâm Dao nghĩ thầm Cảm giác giống như làm cô giáo mầm non vậy.
Lục Dư nhìn Lâm Dao, mỉm cười e thẹn, lễ phép chào, “Chị Lâm Dao, chiều tốt lành ạ.”
Bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng lại đang lặng lẽ mân mê con dao mổ nhỏ.
Con dao rất sắc bén, chỉ cần lướt nhẹ qua thôi, làn da mềm mại trắng trẻo của cô sẽ bị rạch toạc...
"Ừm ừm." Nụ cười trên môi Lâm Dao càng rạng rỡ.
Cô ngồi xuống bên cạnh Lục Dư, như làm phép biến hóa, lấy ra túi đựng những chiếc bánh ngọt từ sau lưng, đặt trước mặt anh, dỗ dành như trẻ con, "Tèn tén ten Nhìn này Chị gái Lâm Dao mang bánh ngọt đến cho em đây "
Cô nghiêng đầu, nở nụ cười ngọt ngào, vừa lắc nhẹ túi bánh trên tay vừa hỏi, "Thế nào? Có muốn ăn không?"
Nụ cười của cô ngọt ngào đến mức khiến người khác mất hồn.
Lục Dư sững người trong thoáng chốc.
Bánh ngọt…?
Đầu ngón tay anh khẽ động, từ từ cất con dao phẫu thuật nhỏ đang nắm trong tay vào chỗ khuất.
Đôi mắt trong veo không chút tì vết của Lục Dư lóe lên, "Muốn ăn."
"Chị biết ngay là A Dư sẽ muốn ăn Không ai có thể từ chối bánh ngọt được cả Ngon lắm đấy, chị bình thường rất thích ăn mấy chiếc bánh ngọt này, ăn đồ ngọt ngọt như thế thì cuộc sống mới ngọt ngào "
Lâm Dao lấy từng hộp bánh ngọt từ trong túi ra, lần lượt mở chúng đặt lên bàn.
Cô nhỏ nhẹ giới thiệu từng chiếc một, "Đây là vị trà xanh, vị xoài, vị đào, và vị dâụ"
Cô gái lần lượt chỉ vào từng chiếc bánh, ánh mắt cũng dõi theo lời giới thiệu của mình mà di chuyển.
Nhìn ánh mắt dịu dàng của cô khi cụp xuống, nghe giọng nói trong trẻo còn êm tai hơn cả tiếng chuông gió, cơ thể Lục Dư bất giác dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ, nhưng lại không thể nói rõ đó là gì.
Giới thiệu xong, Lâm Dao lấy từ trong túi ra một chiếc thìa nhỏ, đưa cho Lục Dư, "Nè, thìa nhỏ này Thích cái nào thì múc ăn đi "
Ngón tay Lục Dư co lại, vài giây sau anh mới vươn tay nhận lấy chiếc thìa, nở một nụ cười nhẹ đầy cảm kích với Lâm Dao.
Ánh mắt anh dời đến những hộp bánh ngọt xếp ngay ngắn trên bàn, lướt qua một lượt rồi dùng thìa cẩn thận xúc một miếng bánh đào nhỏ.
Chị gái Lâm Dao ngọt như vậy, vậy thì ăn cái màu hồng trước đã...
Ngoài dự đoán, miếng bánh đầu tiên Lục Dư không đưa vào miệng mình mà lại đưa đến trước miệng Lâm Dao, "Chị Lâm Dao, chị ăn trước đi "
Đôi mắt trong trẻo như pha lê của chàng trai ánh lên sự chân thành, nhìn thẳng vào cô.
⬅ Trước Tiếp ➡