Tằng Trạm bị ăn một bạt tay, với sức lực của cô vốn không thể làm đau anh, huống hồ da thịt anh rất dày, anh cố gắng kiềm chế cơn nóng giận, tự nói với bản thân, cô bé vẫn còn nhỏ, không nên làm quá doạ cô bỏ chạy, nhưng cũng phải trừng phạt cô một chút. Khuôn mặt anh trở nên hung dữ, ánh mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm.
Uý Lam bị anh nhìn đến toàn thân run run, nhỏ giọng năn nỉ " Chú...chú đứng lên đi ..."
" Em muốn bị ăn đòn sao? " Tằng Trạm hỏi xong, thẳng người ngồi lên giường, nắm lấy eo Uý Lam, đặt cô nằm sấp trên đùi mình, rồi đem quần cô tuột xuống, lộ ra chiếc quần lót nhỏ nhắn đang che lại cặp mông trắng nõn.
Tằng Trạm cảm thấy thật nhỏ, anh đưa tay mình áp lên mông Uý Lam ước lượng, đúng thật là chỉ một bàn tay đã bao gần hết cặp mông của cô. Anh kéo luôn quần lót nhỏ xuống, bàn tay to lớn vỗ bốp bốp vào mông cô, lời nói nghiêm khắc
" Xem lần sao còn dám đánh người hay không? "
Anh giống như một người cha đang răn dạy con gái. Tuy bị đánh đau nhưng Uý Lam không khóc, từ nhỏ nhìn thấy mấy đứa trẻ xung quanh ai cũng có cha mẹ dạy dỗ, còn bản thân chỉ suốt ngày thui thủi một mình, rốt cục bây giờ đã có chú dạy dỗ mình, Uý Lam cảm thấy rất vui. Tằng Trạm đánh đến cái thứ ba thì Uý Lam bật khóc, quả thật chú đánh rất đau, cô nắm lấy quần anh nấc lên nói
" Chú..đau quá.."
Tằng Trạm cũng kịp phản ứng dừng lại động tác, cũng do cảm xúc trên tay quá tuyệt vời, nên anh quên mất khí lực bản thân có bao lớn, có chút đau lòng nhìn xuống cô bé, lại nhìn về phía cặp mông đỏ ửng, dấu tay màu đỏ kết hợp với làn da trắng mịm màng thật đẹp, cũng thật mê hoặc.
Đến khi kịp ý thức bản thân đang làm gì, thì đầu anh đã cúi xuống ở trên mông cô vừa hôn vừa liếm, tiếp đó anh đưa lưỡi liếm xung quanh vùng da bị đánh đến đỏ bừng của cô. Uý Lam cảm thấy trên mông lành lạnh, ướt ướt, thật thoải mái, cô nhỏ giọng hỏi " Chú đang bôi thuốc cho Uý Lam sao?"
Cô muốn xoay đầu lại nhìn, bỗng bị bàn tay to lớn đè lại, giọng Tằng Trạm dịu dàng vang lên " Ngoan, nằm yên để chú bôi thuốc "
Ồ, chú thật chu đáo, nhanh như vậy đã bôi thuốc cho cô. Uý Lam nhích nhích cái mông nhỏ giọng nói " Chú có thể mạnh một chút, bôi như vậy thật nhột "
Tằng Trạm cười cười, giơ tay nắm lấy hông cô, tay còn lại đặt lên mông cô, tiếp đó dùng hai ngón tay tách phần khe hở giữa hai mông rồi nhìn vào. Uý Lam bị động tác của anh hù doạ, cảm giác nguy hiểm dâng lên, cô bắt đầu giãy dụa. Anh chỉ muốn nhìn một chút, xem khe thịt kia có bao nhiêu nhỏ, bao nhiêu hẹp, biết đâu nó có thể chất chứa được anh, nhưng trong phòng chỉ có ánh lửa leo lét, ngoài một mảnh hồng tươi, căn bản chẳng nhìn thấy gì.
Uý Lam lớn tiếng hỏi " Chú đang làm gì vậy? "
Tằng Trạm thở dài, thôi bỏ qua vậy, dù sao thời gian còn nhiềụ..với lại anh đã biết chắc chắn bản thân mình muốn có cô, anh tiếc nuối vươn ngón trỏ, tại khe thịt đỏ hồng nhẹ nhàng sờ một cái. Anh lại cúi đầu tiếp tục trên mông cô liếm láρ.
Uý Lam sợ hãi, cả người run rẩy.
Qua một hồi lâu, anh mới để cho Uý Lam kéo quần lên. Uý Lam yên lặng trốn vào chăn, chỉ nói " Tôi ngủ "
Tằng Trạm gật đầu, cũng nằm xuống cùng cô. Uý Lam ở trong chăn nhanh chóng mặc áo vào, dù bị người đàn ông bên cạnh liên tục cọ cọ lên người, cô cũng không dám né tránh, chớp chớp mắt nhìn lên trần nhà tối đen suy nghĩ thì ra chú đối với mình cũng chẳng tốt đẹp gì.
Sau một đêm cẩn thận suy xét, cô đã rút ra được kết luận, không cần đi thành phố, không nên theo chú đi thành phố sống. Uý Lam biết hành động tối qua của chú là sai trái, không phải cô không sợ hãi, không phải cô không muốn hét lên...nhưng cô thật sự sợ chú, Uý Lam còn biết chỗ đó phải giấu kín, không để bất kỳ người đàn ông nào sờ vào.
Sáng sớm hôm sau, Uý Lam thức dậy nhìn anh nói " Tôi không đi thành phố với chú nữa "
Cô đem áo ngoài mặc vào rồi nói tiếp " Về sau, chú không cần ngủ cùng tôi "
14
14
Cái gì? Anh không nghe lầm đó chứ, cô bé không muốn đi cùng với anh.
Tằng Trạm mím môi, nhìn cô chằm chằm, đột nhiên hỏi " Tại sao?"
Úy Lam cúi đầu, nhỏ giọng đáp " Bởi chú là người xấu "
Úy Lam là cô bé ngây thơ, không biết che giấu, trong lòng nghĩ gì cô sẽ thành thật nói ra, từ nhỏ cô đã quen dùng thái độ như vậy đối với mọi người xung quanh, yêu hay ghét đều rõ ràng.
Tằng Trạm liếc nhìn cô bé đang cúi đầu đứng trước mặt mình, trong lòng có chút tức giận, anh giơ tay nắm lấy vai Úy Lam, lực đạo hơi mạnh, cô cảm thấy vai đau nhói, hoảng sợ muốn hét lớn lên, cô luôn cho rằng chú là người tốt, vậy mà lúc này.
Nghĩ tới đây Úy Lam nhịn không được khóc rống lên, âm thanh đứt quãng nghẹn ngào " Chú...buông ra..đaụ.."
Lúc này đầu óc Tằng Trạm đang đắm chìm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, không rửa mặt nhiều, lại không hay đánh răng, nhưng sao cô bé vẫn sạch sẽ, đáng yêu như vậy...răng trắng, khuôn mặt cũng trắng, nếu đem vào thành phố nuôi thật tốt, như vậy qua vài năm nữa nhất định lớn lên sẽ rất đẹp.
Nhưng mà, như thế nào nuôi đây? Nhận nuôi đơn thuần? Tằng Trạm lập tức bỏ qua ý nghĩ này, anh vốn không phải loại người lương thiện, tâm anh chưa bao giờ đơn thuần.
Bao dưỡng ghê tởm? Vậy chỉ cầu hoan ái, không cần lo lắng cảm xúc của cô bé, nhưng như vậy anh lại có chút không đành lòng.