Món canh chim cút hạt sen canh, hương thơm của hạt sen đã làm giảm bớt đi vị béo ngậy, Tô Thiều Đường uống liên tiếp hai bát, cái này bát rất nhỏ, một chén canh chỉ đủ uống hai ngụm. Hương vị thơm ngon của món canh khiến Tô Thiều Đường càng thêm chờ mong những món ăn khác.
Nhưng khi nàng nếm thử miếng thịt cá đầu tiên, mặt liền biến sắc, suýt nữa phun ra, tuy nhiên giáo dưỡng nàng không cho phép nàng làm điều ấy, vậy nên, nàng đành phải chịu đựng cỗ hương vị tanh tanh như có như không của cá và nuốt xuống.
Ở hiện đại thường có người nói ngự trù cổ đại có tay nghề rất tốt, thời xưa gia vị thiếu thốn, Tô Thiều Đường chỉ cảm thấy mỗi một món ăn đồ ăn đều muốn khiêu chiến vị giác của nàng.
Muối không tinh khiết, vị mặn đắng đan xen.
Tô Thiều Đường bị nuôi tới vô cùng kiều tính, đặc biệt kén chọn đồ ăn, nếu đã không thích, dù là đói đến ngất xỉu, nàng đều không muốn đụng một đũa vào đồ ăn, có thể nói nàng là già mồm, nhưng mùi vị này càng chỉ khiến nàng buồn nôn hơn. Vì lý do này mà ca ca của nàng không biết đã phải tìm tới bao nhiêu đầu bếp cho nàng.
Tô Thiều Đường cảm thấy, dù nàng nguyện ý làm nhiệm vụ thì căn bản cũng không thể tồn tại ở nơi này lâụ
Văn Thời Uyển, mưa giăng đầy ngoài cửa sổ
Tiếng mưa nhỏ tí tách tí tách truyền vào trong phòng, trong phòng thắp nến , bị chao đèn chụp lại, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, Lạc Xuân cùng Lạc Thu đã sớm lui xuống, Tô Thiều Đường sống không còn gì luyến tiếc, ngã xuống giường.
Hệ thống không dám nói lời nào.
Tô Thiều Đường vùi mình trong chăn gấm, ánh đèn không thể soi rõ biểu cảm nàng, trong nhà yên tĩnh hồi lâu, thỉnh thoảng mới có thể nghe thấy tiếng nức nở.
Nàng nhỏ giọng khóc, tiếng mưa át mất tiếng nàng, ngoại trừ hệ thống, không một ai phát hiện ra điểm bất thường của nàng.
Tô Thiều Đường không phải là người hay nhớ nhà, nhưng chỉ tới thế giới xa lạ này ngắn ngủn một ngày, nàng cư nhiên liền bắt đầu nhớ nhà.
Nơi này hết thảy đều thực xa lạ, không có bất cứ ai hay bất cứ thứ gì mà nàng quen thuộc, có chút biểu cảm cùng thần thái nàng không thể giấu được, nhưng nàng đã tận lực để không lộ sự ra khác thường.
Nàng bướng bỉnh giằng co với hệ thống, nhưng chỉ có Tô Thiều Đường biết, nàng thực sợ hãi khi biết rằng phải ở lại thời đại xa lạ này.
Thật lâu sau, có tiếng hệ thống vang lên
Ký chủ, cô hãy coi đây như là một chuyến du lịch, chỉ cần ký chủ tích lũy đủ tích phân, tới lúc đó liền có thể trở lại bên cạnh phụ mẫu mình.
Tô Thiều Đường ngây ngốc.
Phụ mẫu nàng đã già, hiện giờ tuổi cũng đã lớn, năng lực hệ thống lại phi phàm, Tô Thiều Đường cũng không hy vọng xa vời phụ mẫu nàng trường sinh bất tử, nhưng nếu có thể khiến phụ mẫu nàng sống lâu thêm chút, tuổi già an yên, đối với nàng mà nói, vậy là đủ rồi.
Hiện tại, nàng căn bản không thể quay về, nghĩ tới những chuyện đó đối với nàng đều vô ích. Nghĩ tới mục tiêu trước mắt, nàng ngược lại càng có động lực hơn.
Tô Thiều Đường im lặng lau nước mắt, nàng quấn cả người ở trong chăn, giọng mang theo chút nức nở, nghẹn ngào
“Nơi này điều kiện không tốt, không có đồ ăn ngon, chăn cũng không đủ mềm.”
Tựa ở oán giận, lại tựa như làm nũng, màn hình hệ ống lấp lóe ánh sáng, vội nói
Tích phân có thể đổi lấy phương pháp tinh luyện muối cùng hạt giống bông.
Tô Thiều Đường khóc thút thít hai tiếng, rốt cuộc cũng không nói gì nữa.
Nàng vừa đến một địa phương mới, cái gì cũng chưa làm, nhưng thể xác và tinh thần đã sớm mệt mỏi, lại khóc một hồi, trong không gian an tĩnh, rất mau liền truyền đến tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng.
Tô Thiều Đường cảm thấy mình dường như đã quên mất một điều gì đó, nhưng nhanh chóng đã bị cơn buồn ngủ thổi bay, nàng thực mau liền lâm giấc ngủ say.