⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Mi vội vàng gật đầu: "Vào thời điểm mở mắt ra lần nữa, đệ tử thật sự không thể nhớ rõ tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó. Điều duy nhất đệ tử có thể nhớ rõ cũng chỉ có sư phụ người mà thôi."
Địch hay bạn còn chưa phân biệt được, tạm thời cứ làm như mất trí nhớ trước đã. Cố Mi đã từng đọc tiểu thuyết xuyên không, cuối cùng nàng cũng có thể hiểu được vì sao điều đầu tiên nữ chính làm khi xuyên không chính là nói bản thân bị mất trí nhớ. Nàng còn có thể làm được gì ngoài việc nói bản thân bị mất trí nhớ đây hả? Người ta chỉ cần hỏi vài câu thôi thì ngươi đã bị lộ tẩy rồi ấy chứ, ta cũng chẳng thể nói bừa rằng nguyên chủ của thân thể này đã sớm đi đời nhà ma từ đời nào rồi và ta cũng chẳng biết nguyên nhân tại sao khi vừa tỉnh dậy đã biến thành nàng ta. Cái quan trọng là, quỷ nào mà tin chứ hả? Đến lúc đó thì hay rồi, không biết người ta có nhìn ngươi như là quái vật xong ngay lập tức xách ngươi lên sau đó trực tiếp ném thẳng xuống hồ cho chìm luôn hay không nữa?
Giữ lại cái mạng nhỏ này vẫn quan trọng hơn nhé, có thể giả ngu được thì cứ tiếp tục giả ngu luôn đi. Tóm lại ta nói quả thật là cái gì ta cũng chẳng thể nhớ rõ, cho dù ngươi có thể nhớ tất cả thì sao nào. Dù sao thì đây cũng chính là thân thể thật sự của nguyên chủ, cũng chẳng sợ ngươi phát hiện ra cái quỷ gì gì như là vết bớt hay là vết sẹo gì gì đấy ta cũng chẳng ngại đâu nhé.
Với cái suy nghĩ như thế, Cố Mi cuối cùng cũng an tâm được chút xíu, biểu cảm gượng gạo trên gương mặt cũng dần trở nên thoải mái hơn.
Không thể không nói, cuối cùng nàng không hề vỗ sai mông ngựa. Tâm của Thông Nguyên Tử bỗng nhiên mềm nhũn đi, giọng điệu vô thức trở nên hòa hoãn rất nhiều: "Cứ tưởng là nước trong hồ chảy ngược vào trong đầu luôn rồi đấy. Được rồi, có lẽ sang hôm sau sẽ khá hơn một chút. Ngươi cũng không cần phải lo lắng quá mức đâu."
Cố Mi đáp lại một tiếng, nhưng trong lòng tất nhiên nghĩ rằng: ta mới là người không cần phải lo lắng về điều đó nhất đây này. Điều mà ta lo lắng chính là làm sao mà ta lại có thể xuyên qua cái nơi hỗn loạn như thế này, tiếp theo ta phải làm những gì mới có thể trở về được đây?
Vào lúc nàng đang suy nghĩ miên man ở trong đầu, tai lại nghe thấy Thông Nguyên Tử nói tiếp: "Tuy lần này tính mạng của Thu Dung không gặp nguy hiểm, nhưng ngươi vẫn có lỗi sai, không thể không phạt. Đi Tư Quá Nhai ở một năm để sám hối. Nếu không có mệnh lệnh của ta, không được tự ý một mình xuống núi."
Cố Mi lập tức ngẩng phắt đầu lên, hai mắt trợn tròn. Tư, Tư Quá Nhai? Một năm, sám hối?
Đại thúc người đây là đang muốn làm cái gì thế kia. Ta thật sự không phải là đồ nhi của người đâu mà. Đồ nhi của người đã thăng thiên từ đời nào rồi aaa. Đồ nhi của người tạo nghiệt thế nhưng tại sao lại bắt ta phải gánh hết vậy hả??

⬅ Trước Tiếp ➡