⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Niệm cong môi cười, đứng thẳng người, đáp lại “Trùng hợp thật, ta cũng biết đệ à ai. Nghe nói ở cửa thứ mười hai có một đệ tử nổi danh, phong thái tựa tiên nhân, chắc đệ là Tạ Khanh Lễ đúng không?”
Tạ Khanh Lễ khiêm tốn đáp “Không dám nhận phong thái tựa tiên nhân.”
Vân Niệm vẫn chưa quên chuyện ban ngày. Theo lời thúc giục của hệ thống, nàng kiếm cớ đáp “Từ lâu ta đã nghe nói rằng Nguyên trưởng lão ở cửa thứ mười hai rất giỏi ủ rượụ Hôm nay vốn định đến tìm trưởng lão xin một vò, nhưng vừa lúc thấy đám Thường Tuyên ức hiếp Tạ sư đệ, mà việc ấy vốn là đại kỵ trong Huyền Miểu Kiếm Tông, vậy nên nên ta mới tiến tới dạy cho bọn chúng một bài học.”
“Đa tạ sư tỷ.”
Vân Niệm xua tay, không để tâm “Không cần khách sáo, đệ cũng đã giúp ta mà.”
Nàng ngừng lại giây lát, ánh mắt dừng ở bờ vai và phần cổ của Tạ Khanh Lễ “Đa tạ sư đệ đã đỡ cho ta một đòn của Xích Linh Thú.”
Cú vồ đó đã khiến y bị thương không nhẹ.
Vân Niệm hơi áy náy.
Tạ Khanh Lễ cảm thấy hơi buồn cười. Nữ nhân trước mặt chỉ cao tới vai y, đang cúi đầu ủ rũ. Vừa rồi còn đầy sinh khí hoạt bát, giờ đột nhiên lại trở nên trầm mặc, trông hệt như một đứa trẻ đang giận dỗi vì không được kẹo.
Lại là trò gì nữa đây?
Trong lòng y thầm chế giễu, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ khiêm tốn “Vân sư tỷ không cần phải…” tự trách.
Y còn chưa nói xong, Vân Niệm vốn đang cúi đầu im lặng đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng nói mất tinh thần lúc nãy cũng biến mất hẳn “Nhưng Tạ sư đệ cứ yên tâm, ta nhất định sẽ giúp đệ loại bỏ hoàn toàn hỏa độc.”
Tạ Khanh Lễ còn chưa kịp phản ứng, Vân Niệm đã kéo nhẹ tay áo y, ra hiệu cho y ngồi xuống “Đệ ngồi xuống trước đi. Đây là thuốc mà sư phụ ta kê, có thể tạm thời giúp đệ giảm bớt độc tố. Kinh mạch của đệ vốn thể hàn, lại xung khắc với hỏa độc, chắc hẳn rất khó chịụ”
Tạ Khanh Lễ thuận theo lực kéo của nàng mà ngồi xuống.
Vân Niệm ngồi gần y, cầm lấy bát thuốc đưa cho y.
Nàng chớp mắt “Thuốc hơi nóng, nhưng sư phụ ta dặn là không được để nguội, đệ cứ uống từ từ.”
Khoảng cách giữa họ quá gần, y có thể ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ tỏa ra từ người nàng, hơi giống với mùi của hoa đào, khiến vị đắng của thuốc cũng dịu đi phần nào.
Tạ Khanh Lễ im lặng nhìn thoáng qua hàng cây đào xung quanh. Nếu đợi đến tháng Ba sang năm, khi hoa đào nở rộ khắp núi, cả Đạp Tuyết Phong sẽ ngập tràn hương thơm này.
Thơm thật, nhưng hơi nồng.
“Tạ sư đệ?”
Tạ Khanh Lễ thu hồi ánh mắt, trên môi vẫn giữ nụ cười, đưa tay nhận lấy bát thuốc “Đa tạ Vân sư tỷ.”
Ngón tay hai người bỗng chạm nhẹ vào nhaụ Vân Niệm cảm nhận được một luồng khí lạnh băng từ đầu ngón tay truyền lên.
Ngón tay của y… sao mà lạnh đến vậy.
Lạnh buốt tựa băng tuyết.
Vân Niệm chợt ngây người.
Tạ Khanh Lễ thản nhiên nhận lấy bát thuốc, y khựng lại trong một cái chớp mắt rồi ngửa đầu uống hết một hơi.
Vân Niệm vội lên tiếng ngăn lại “Thuốc hơi…” Nóng.
Chữ “nóng” còn chưa kịp thốt ra thì y đã uống cạn chén thuốc rồi.
Vài giọt thuốc màu nâu sót lại ở khóe môi, y nhẹ nhàng đưa tay lau đi.
Tạ Khanh Lễ không sợ bị nàng hạ độc vào thuốc. Y có khả năng nhạy cảm với độc tố, không ngửi thấy dấu hiệu nào đáng nghi, thành phần trong thuốc chỉ là vài loại thảo dược giải độc thông thường.
Có điều thuốc đắng thật.
Vân Niệm cẩn thận hỏi “Thuốc này hơi nóng và đắng đó, đệ không sao chứ?”
Tạ Khanh Lễ cười khẽ “Không sao đâu, sư tỷ. Ta đã quen với việc uống thuốc rồi.”
Hệ thống trong đầu nàng không nhịn được cảm thán Thật là đáng thương, trước khi nhập môn chắc hẳn y đã chịu không ít khổ sở.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên, trong lòng Vân Niệm chợt cảm thấy thương xót.
⬅ Trước Tiếp ➡