Vân Niệm từng bị trận pháp của Ôn Quan Trần giam cầm suốt bảy ngày, bảy ngày không được uống một giọt nước.
Giang Chiêu từng bị trận pháp của ông làm gãy ba chiếc xương sườn, phải dưỡng thương suốt ba tháng.
Còn các sư huynh, sư tỷ khác, kể cả khi Đại sư huynh khi còn sống cũng không ít lần bị Ôn Quan Trần bắt đi thí luyện trận pháp.
Vân Niệm cố gắng tìm lý do thoái thác “Tiểu sư thúc, hôm nay đệ tử không được khỏe…”
Ôn Quan Trần mỉm cười, ngắt lời nàng “Hàn Tô Đan.”
Vân Niệm sụp đổ hoàn toàn.
Hệ thống Ký chủ, nguyên tắc đầu tiên của nhân viên Cục Xuyên Sách là chịu khó chịu khổ, không sợ khó khăn. Cố lên, Tiểu Niệm
Vân Niệm cười nhạt “Vậy ngươi đã từng nghe câu này chưa?”
Hệ thống Câu gì?
“Có thể chịu khổ thì sẽ khổ mãi không hết.”
…
Vân Niệm chậm chạp bước từng bước một đến trước mặt Ôn Quan Trần.
Ôn Quan Trần nói “Trong trận pháp này, sát cơ ẩn hiện khắp nơi, có thể dùng để vây hãm kẻ địch trên chiến trường, khiến chúng không thể thoát thân.”
Vân Niệm hỏi “Trận pháp gì ạ?”
Ôn Quan Trần cười thần bí “Cần con tự mình lĩnh hội. Đây là trận pháp ta mới nghiên cứu nhưng vẫn chưa hoàn thiện, chỉ là bản thử nghiệm đầu tiên. Nếu con phá được, ta sẽ tặng Hàn Tô Đan cho con.”
Vân Niệm nhỏ giọng “Nhất ngôn cửu đỉnh?”
Ôn Quan Trần mỉm cười “Tứ mã nan truy.”
Hệ thống Ký chủ, Hàn Tô Đan là đan dược duy nhất có thể giải hỏa độc trong thời gian ngắn. Tạ Khanh Lễ nhất định phải vượt qua thí luyện kiếm khư, nhất định phải lấy được Toái Kinh.
Vân Niệm trầm tư một lát.
Hệ thống nói đúng, hỏa độc trong người Tạ Khanh Lễ phải được giải trừ sớm, vậy nên nàng phải cố gắng lấy được Hàn Tô Đan.
Dù sao cũng chỉ là một sát trận bản thử nghiệm, cũng đâu phải nàng chưa từng xông vào sát trận.
Vân Niệm lặng lẽ cắn răng. Ôn Quan Trần tuyệt đối không hại đến tính mạng nàng, chỉ có điều chắc là sau đó nàng sẽ phải nằm liệt vài ngày.
Nằm thì nằm vậy.
“Được, vậy con sẽ thử phá sát trận này cho sư thúc.”
Ôn Quan Trần lùi lại vài bước, nhường chỗ cho Vân Niệm, rồi lấy một hộp gỗ từ trong túi Càn Khôn ra.
Ông mở hộp, bên trong là ba viên đan dược trong suốt như ngọc, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ tựa linh châụ
“Ta và Hàn Tô Đan sẽ ở đây đợi con quay về.”
Vân Niệm nhìn chằm chằm vào Hàn Tô Đan không chớp mắt, thốt ra một hơi dài “Sư thúc cứ yên tâm, con nhất định sẽ thử trận này thật kỹ, tìm ra bí ẩn của trận pháp để giúp người hoàn thiện nghiên cứụ”
Nói rồi, nàng quay người kiên định bước vào trận pháp.
Nàng đứng giữa trận, bốn phía hoang vu trống trải, chỉ có mình nàng đơn độc. Dư âm của trận pháp thổi tung mái tóc nàng, dù đứng giữa một sát trận từ thời thượng cổ nhưng nàng vẫn thong dong như cũ.
Nghĩ đến việc Hàn Tô Đan có thể giải độc cho Tạ Khanh Lễ, nhiệm vụ của mình sẽ không tan thành mây khói, nàng thấy lòng mình vững vàng hơn.
Thiếu nữ có dung nhan kiều diễm đứng đó, trong mắt vẫn đầy ý cười. Khi nàng mỉm cười, đôi mắt cong cong, lấp lánh như bầu trời đầy sao, kiếm ý quanh nàng tựa rồng uốn lượn.
Giọng nàng có chút tinh nghịch “Sư thúc, xin chỉ giáo ”
Ôn Quan Trần cũng cười, giọng sang sảng “Vậy Vân sư điệt thử xem trận này thế nào.”
Lời vừa dứt, sát ý từ bốn phương tám hướng tràn tới dày đặc như màn sương, lập tức bao phủ lấy nàng, cuốn nàng vào bóng tối vô tận.
Trận pháp đã mở.
Bóng dáng Ôn Quan Trần vừa biến mất, trước mắt Vân Niệm liền tối sầm lại, xung quanh chìm vào màn đen thăm thẳm, giơ tay ra trước mặt cũng không thấy gì.
Trước mắt chỉ là một khoảng không vô định, giống như tất cả chỉ là ảo giác, khiến nàng bất giác cảm thấy chính mình cũng chỉ là hư vô.
Vân Niệm ngạc nhiên “Đây là trận pháp gì mà không thấy gì hết vậy?”
Thế này thì làm sao mà đánh được?