Nàng nhìn ra xa, dãy núi mờ mịt dưới màn sương giăng kín như không thấy được điểm cuối.
Huyền Miểu Kiếm Tông chia thành nội môn và ngoại môn.
Nội môn có ba đỉnh Tạp Tuyết Phong, Chiết Chi Phong, Quan Vũ Phong.
Ngoại môn có mười hai cửa, muốn vào nội môn phải vượt qua từng cửa một.
Tạ Khanh Lễ hiện đang ở cửa thứ mười hai, nơi được ví như chốn lưu đày. Để tiến vào nội môn, có lẽ y sẽ phải mất nhiều năm tháng nữa.
Huống chi ở trong ngoại môn, dù bị xem nhẹ và đối xử không ra gì nhưng y vẫn nhẫn nhịn không oán thán.
Vân Niệm đứng dậy, nhẹ nhàng nhảy xuống, thu gọn những giỏ quả dưới gốc cây vào túi càn khôn.
Nàng men theo con đường mòn xuống núi.
Hệ thống hào hứng hỏi Ngươi định đi tìm y ngay bây giờ à?
Vân Niệm cười như không cười Nha đầu, ngươi thật nóng vội.
Nói vậy nhưng nàng vẫn bước nhanh hơn, hướng về phía cửa thứ mười hai.
Hệ thống không vạch trần nàng, tốt bụng nhắc nhở Phù Đàm chân nhân sư phụ ngươi sắp về rồi, nếu không muốn bị trách phạt vì rời khỏi Tạp Tuyết Phong thì tốt nhất ngươi nên đi nhanh chút.
Vân Niệm hừ lạnh “Ngươi nói đúng, cộng sự của ta. Nhưng giá mà ngươi nhắc nhở sớm hơn một canh giờ thì tốt hơn đó."
Hệ thống thở dài Hay ngươi ngự kiếm cho nhanh đi.
Vân Niệm nhìn về phía sau Tạp Tuyết Phong rồi lại hướng mắt về dãy núi mênh mông trước mặt.
Hệ thống nói đúng.
Nàng quyết định ngự kiếm, tranh thủ đến cửa thứ mười hai để xem tình hình của Tạ Khanh Lễ thế nào rồi quay về trước khi Phù Đàm chân nhân trở lại.
Thanh kiếm gỗ nhẹ nhàng đưa nàng đáp xuống đất.
Hẳn Tạ Thanh Lễ đang ở gần đây, giờ này y thường quét dọn trên núi.
Vân Niệm khẽ vén tà áo đi dọc theo con đường nhỏ, lòng thoáng kích động khi nghĩ đến sắp gặp nam chính.
Đây là người nàng đã chờ đợi suốt năm năm, cũng là nhiệm vụ đầu tiên nàng thực hiện một mình.
Hệ thống động viên Ký chủ cố lên Chỉ cần làm y cảm thấy ấm áp, chúng ta sẽ nhận được năm mươi vạn điểm
Vân Niệm mỉm cười, bước chân vô thức nhanh hơn.
Cửa thứ mười hai nằm thấp hơn và không lạnh lẽo bằng Tạp Tuyết Phong, những thân cây cao lớn với tán lá rậm rạp như những cánh tay khổng lồ vươn ra che phủ bầu trời.
Nàng đi một quãng xa, hệ thống vừa lật lại nguyên tác vừa chia sẻ những gì biết được với nàng.
Theo nguyên tác, Tạ Khanh Lễ lấy được thanh kiếm bản mệnh Toái Kinh từ Cố Lăng Kiếm Khư. Sau khi y ra khỏi đó, các trưởng lão của ba đỉnh núi đều muốn tranh giành y. Sư phụ của ngươi Phù Đàm chân nhân là người tranh quyết liệt nhất.
Vân Niệm gật đầu hiểu ý “Còn gì nữa không?”
Hết rồi. Ta chỉ muốn nhắc ngươi, nếu Tạ Khanh Lễ sắp vào Cố Lăng Kiếm Khư thì ngươi cũng phải Ký chủ, dừng lại
Vân Niệm lập tức phanh gấp.
Phía trước có người, tình huống có vẻ không ổn lắm. Ngươi nên ẩn mình trước đã
Vân Niệm phản ứng rất nhanh, ngay lập tức nấp vào một góc, may mắn là thân cây ở đây đủ to để che chắn toàn bộ người nàng.
Nàng cẩn thận thò đầu ra quan sát.
Ở góc rẽ, vài người mặc bạch y đang vây quanh một thiếu niên cao ráo, y phục của họ có họa tiết trúc xanh thêu trên cổ áo và tay áo – rõ ràng là đệ tử ngoại môn. Thiếu niên ở giữa dù cúi đầu nhưng dáng người vẫn nổi bật hơn hẳn những kẻ xung quanh.
Vân Niệm đứng quá xa nên không thể thấy rõ tướng mạo của thiếu niên, chỉ loáng thoáng nhìn thấy mái tóc đen dài buộc cao, dáng người cao gầy, có vẻ rất tuấn tú.
Nàng nghe rõ tiếng nói từ phía trước vọng lại.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Quét mấy cái lá cũng không xong à?”
Kẻ đó vừa nói đạp mạnh vào đống lá đã được thiếu niên gom lại gọn gàng.
Vân Niệm lập tức nhận ra giọng nói đó.