⬅ Trước Tiếp ➡

Tới xu hướng tình du͙ƈ của ta mà người ta hỏi ta còn chả dám nhận vơ đây.
"Đi mà Hạ Nhi. Cậu là bạn thân nhất của tớ. Tớ chưa từng năn nỉ cậu điều gì nghiêm túc như chuyện này. Cậu giúp tớ đi mà."
Hạ Nhi nằm xuống bàn thở dài nghĩ ngợi.
Làm bạn thật khó.
Làm bạn tốt còn khó hơn
Hạ Nhi hít sâu một hơi, vô cùng bất đắc dĩ nói "Ừ Nhưng tớ chỉ đứng từ xa. Có gì cậu bị người ta từ chối còn hốt xác cậu về nữa."
Lương Hạ nghe thấy liền cười tươi đầy vui vẻ.
"Cảm ơn cậụ Tớ thích cậu nhất đó Hạ Nhi."
Hạ Nhi nhắm mắt ngủ, trong đầu lại không ngừng tự kỉ.
Ta cũng rất thích ta nữa
Lời này lại không thể nói.
Thôi cứ làm một mỹ nhân yên tĩnh vậy.
Buổi tối. Lương Hạ chọn cho mình một chiếc váy tinh xảo như công chúa.
Tóc tết gọn nhẹ nhàng và trang điểm thanh lịch nhất có thể.
Hạ Nhi không muốn trang điểm hay mặc đồ rườm rà như thế nhưng Lương Hạ cứ ép buộc mãi.
Cuối cùng cô phải mặc một đầm đen ôm body xẻ đùi khoe trọn cặp chân dài trắng muốt xinh đẹp, mang đôi giày cao gót đen tuyền và buông xõa mái tóc xuống, Hạ Nhi được Lương Hạ chau chuốt từng đường nét tinh xảo trên giương mặt.
Sau khi xong Lương Hạ trêu chọc.
"Xem kìa. Đúng là mỹ nhân xinh nhất khối mà. Băng sơn mỹ nhân. Phải như cô nương không lạnh nhạt thì chắc tiểu nữ đã đổ gục vì sắc đẹp này từ lâu rồi."
Hạ Nhi ngán ngẩm nhìn bản thân trong giương.
Lương Hạ đón xe rồi cùng Hạ Nhi tới nhà Vỹ Quang.
Một buổi họp mặt đông nghẹt toàn học sinh trong trường.
Hạ Nhi tới như một tâm điểm của ánh nhìn, cô nổi bật như một nữ thần trong truyện thần thoại Hy Lạp. Tuy chỉ lẳng lặng theo sau Lương Hạ nhưng toàn bộ ánh nhìn đều đổ dồn về phía cô.
Vỹ Quang đang cầm một cốc rượu nho cũng lỡ tay làm rơi vỡ vì ngạc nhiên. Ánh mắt không giấu nổi sự thèm khát và du͙ƈ vọng chiếm hữụ
Cô gái đứng cạnh Vỹ Quang là Hạnh Nhân. Cô con gái rượu của chủ tịch tập đoàn khách sạn nổi tiếng nhất nước.
Hạnh Nhân nhìn Hạ Nhi với ánh mắt kinh diễm, hoá ra đây là Hạ Nhi. Người mà Vỹ Quang đang theo đuổi, cô khẽ nắm chặt vạt váy, trong mắt lộ rõ sự không cam lòng cùng ghen tị.
Đúng là tiểu yêu tinh.
Cô đã yêu thầm Vỹ Quang bao lâu nay nhưng Vỹ Quang chỉ một lòng chết mê chết mệt cô gái kia. Cô khẽ cắn môi, miệng thì thầm nói một câu căm hận "Chỉ là có bề ngoài xinh đẹp một chút, thì muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng."
"Lương Hạ, từ đã " Hạ Nhi ưu nhã đưa tay muốn đỡ Lương Hạ.
"Cậu mau lên." Lương Hạ nhìn như một nàng công chúa, tay khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hạ Nhi. Cười vô cùng e thẹn.
Hạ Nhi nắm tay Lương Hạ đang đi vòng phòng khách. Ánh mắt Lương Hạ tìm kiếm Khương Tình khắp nơi rồi nói
"Tớ không thấy Tình Tình đâu cả."
Hạ Nhi khẽ quay đầu nhìn xung quanh và bắt gặp một bóng dáng nổi bật trên khán phòng.
Khương Tình đứng đó, tỏa sáng lấp lánh như một vì sao tinh tú, không lẫn với ai được, cô mặc một bộ tây trang màu trắng thanh lịch, quanh thân tỏa ra khí chất mạnh mẽ, giơ tay nhấc chân đều khiến người khác cảm nhận được sự thanh nhã trong đó.


⬅ Trước Tiếp ➡