Chương 25
Nhắc nhở rằng cô đang được một cô gái tỏ tình đấy.
Bóng dáng Hạ Nhi vẫn ở đó, có chút thấp thỏm. Sau đó như không nhịn được sự hiếu kì, liền giả vờ bình tĩnh vươn tay cầm lấy ly rượu trái cây cô vừa vô cùng ghét bỏ. Nhìn về phía cô rồi khẽ đong đưa những giọt rượụ
Là Hạ Nhi muốn Lương Hạ tỏ tình với cô sao? Khương Tình bỗng có chút bất mãn. Cô nhìn về phía Lương Hạ đang thấp thỏm lo âu, khẽ cười vô cùng ôn hoà nói
"Chào em ." Khương Tình nhỏ giọng.
Lương Hạ nghe Khương Tình chào hỏi mình liền tim đập chân run.
"Dạ vâng."
Khương Tình đi xuống bậc thang tới trước mặt Lương Hạ.
"Tôi không biết em yêu thích tôi từ lúc nào, tôi rất trân trọng tình cảm đó." Khương Tình cười ôn nhu nhẹ giọng nói.
Lương Hạ khẽ đỏ mặt.
Khương Tình lại nhìn Lương Hạ, cười như không cười nói
"Nhưng tôi không có tình cảm đó với em." Giọng Khương Tình có chút thở dài.
Tim Lương Hạ nhói lên, cô vẫn cố chấp cười và hỏi.
"Em biết chị không thích em. Em chỉ muốn hỏi chị. Em có cơ hội không? Và chị có thành kiến với chuyện hai người con gái có tình cảm với nhau không?" Lương Hạ hỏi liên tiếp mấy câụ
Khương Tình nhìn Lương Hạ cười nhẹ, thanh âm mang chút ý tứ không rõ
"Tôi cũng đang thích một cô gái. Như thế có gọi là có thành kiến không?"
Cả khán phòng như nổ tung vì câu nói có lực sát thương của Khương Tình.
Hạ Nhi đang đưa ly rượu lên môi nhấp một ngụm, nghe Khương Tình nói vậy liền bị sặc. Cô ho khan liên tục. Ly rượu chao đảo vương vãi khắp nơi. Hạ Nhi vuốt ngực mình.
Cô nghe nhầm phải không?
Sao tự dưng tóc gáy lạnh toát thế này.
Khương Tình thích con gái á?
Hạ Nhi liền quay đầu, cô nhìn về phía bàn tiệc có một dĩa bánh ngọt, cô vươn tay lấy miếng bánh trên đó nhét ngay vào miệng để bình tĩnh lại.
Nghẹn rồi Hạ Nhi khóc không ra nước mắt.
Lúc này Lương Hạ vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, cô há hốc mồm, sau đó liền dùng tay che lại, giọng có chút vui sướng
"Chị.. Chị thích con gái thật sao?"
Khương Tình cười trầm thấp, thanh âm ôn nhu mềm nhẹ như tơ, gật đầu khẳng định
"Đúng vậy, tôi đang thích một cô gái."
Trái tim non nớt của Lương Hạ chao nghiêng như sắp rụng ra ngoài.
"Chị nói thật sao ạ?"
Khương Tình khẽ nghiêng đầu tỏ vẻ rất bất lực, lời nói cô nói ra khi nào thì không đáng tin như vậy rồi.
"Nhưng đối tượng lại không phải em. Tôi cũng cảm thấy mình không có cảm xúc đó với em." Khương Tình ôn nhuận dịu dàng nói.
Lương Hạ lúc này dù có chút nuối tiếc nhưng lại cực kì vui vẻ như phát hiện ra một đại lục mới.
"Không sao ạ. Em chỉ muốn một lần cam đảm nói ra lòng mình. Chị không yêu thích em cũng không sao. Nhưng em vẫn luôn thích chị."
Khương Tình cười nhẹ, khẽ nhỏ giọng.
"Cảm ơn em".
Lương Hạ kiễng chân tới sát Khương Tình, ánh mắt mang theo chút giảo hoạt nhỏ nhẹ hỏi
"Em sẽ bỏ cuộc nhưng chị có thể cho em biết người chị thích là ai không?"
Khương Tình không trốn tránh sự tiếp cận của Lương Hạ vì cô biết cô bé này không có ý xấụ Cô cười dịu dàng nhìn về phía Hạ Nhi.
Ánh mắt Hạ Nhi nhìn biểu hiện của Lương Hạ có chút lo lắng. Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ mi tâm, biểu cảm vô cùng bất đắc dĩ. Cô lo sợ Lương Hạ
phát rồ làm chuyện gì đó mất mặt.
Có cô bạn thân thật vô cùng đáng lo mà.
Cô lại hướng mắt về phía Khương Tình, thấy Khương Tình lại đang cười nhẹ nhìn về phía cô.
Cô có xúc động muốn bỏ chạy.
Hạ Nhi quay đầu giả vờ bình tĩnh lui về phía phía sau vài bước.