Nghe Kiều Khả nói, Lương Trạch liền dừng lại, nhưng Kiều Khả đã chạy trở lại bàn và lật cuốn sách, "Lương Trạch, hôm nay tớ sẽ học cái gì?"
"Toán học, học năm trang đầu tiên của kế hoạch học tập mà tớ đã đưa cho cậu vào sáng nay." Lương Trạch bình tĩnh lại cảm xúc của mình và nói.
Kiều Khả nghiêm túc nhìn vào các ghi chú, ghi chú của Lương Trạch rấtcó tổ chức, từ đơn giản đến khó, Kiều Khả không tốn quá nhiều công sức để học và cậu rấtnhanh đã đắm chìm tɾong nghiên cứu học thuật.
Lương Trạch vẫn đang lập kế hoạch học tập cho các môn học khác cho Kiều Khả. Kiều Khả là kiểu học sinh chăm chỉ. Lương Trạch nghĩ rằng Kiều Khả chỉ không tìm được một kế hoạch học tập tốt, hắn cũng không trông cậy vào việc hắn có thể dạy kèm cho Kiều Khả tɾong một năm này, để cậu có thể thi vào cùng trường với hắn, hắn chỉ hy vọng là hai trường của bọn họ không cách nhau quá xa, bọn họ có thể thuê một căn nhà gần trường học của Kiều Khả và sống cuộc sống của hai người.
Mười giờ, Kiều Khả không nhịn được mà đi vào nhà vệ sinh, vừa rửa tay vừa nghịch nước, Lương Trạch nghe thấy tiếng nước liền đi tới nắm lấy bàn tay của Kiều Khả, ôm cậu vào tɾong ngực, sau đó hắn ghé vào tai của cậu và nói "Lại nghịch nước, muốn tiêm thêm một mũi không?"
Kiều Khả hoảng sợ đẩy Lương Trạch ra, chạy đến chỗ của mình và nói "Tớ không có nghịch nước, tớ chỉ rửa tay, tớ... Tớ phải học bài, nếu không sẽ không học được." Lương Trạch cũng mỉm cười và đi về phía vị trí của mình.
Kiều Khả lén lút liếc nhìn Lương Trạch, thấy Lương Trạch không tức giận, thì cậu liền tiếp tục làm bài tập, nhưng cậu thực sự muốn biết bữa trưa ngoại trừ sườn heo ra thì cậu còn có thể ăn cái gì nữa, " Lương Trạch, trưa nay ngoài sườn heo ra, thì tớ còn có thể ăn cái gì nữa?"
"Bánh bao cà rốt."
"Không muốn ăn bánh bao cà rốt..." Nhưng Kiều Khả còn chưa kịp nói hết lời, thì cậu lại đột nhiên nghĩ tới một điều gì đó và lớn tiếng nói "Tiệm bánh bao ở căng tin không mở cửa vào buổi trưa Lương Trạch, sao cậu có thể lừa tớ "
Lương Trạch mỉm cười, "Tớ không lừa cậu, thì cậu có thể ngoan ngoãn uống thuốc không?"
"Vậy cậu cũng không thể lừa tớ, nếu cậu lừa tớ, tớ sẽ rấtbuồn. Cậu là người rấttốt, cậu không lừa tớ, được không?" Kiều Khả lộ ra dáng vẻ tủi thân, giọng nói của cậu càng ngày càng nhỏ, nếu tai thỏ của cậu lộ ra ngoài, thì có lẽ bây giờ nó cũng đang cụp xuống một cách đáng thươռg..
Thấy Kiều Khả ủ rũ như vậy, Lương Trạch liền đi tới ôm lấy Kiều Khả, sau đó Kiều Khả cũng ngoan ngoãn ôm lấy hắn, "Vậy tớ sẽ không bao giờ lừa dối cậu nữa, được không?"
"Đừng lừa tớ, cậu có thể véo mặt tớ để cậu trở nên vui vẻ, nhưng cậu không thể lừa tớ, tớ sẽ rấtbuồn, rấtrấtbuồn." Kiều Khả vùi mình vào ngực Lương Trạch, vụng về nói một cách không có logic.