⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi bị cảm giác xấu hổ khi yêu thầm giày vò tới mức như ngọn cỏ dại nhỏ bé bị bão táp mưa sa vùi dập: đêm trước vẫn còn thoi thóp như chỉ còn một hơi thở, sáng hôm sau đã khôi phục sức sống tràn trề.
Hạ Giác Hành nhìn cô nhóc mời mình cùng tới nhà ăn dùng bữa trước mặt, khẽ thở dài, đoạn nghiêng người đáp: "Vào ngồi một lát, tôi đi tắm đã."
Trọng Giang bước vào phòng Hạ Giác Hành một cách nghiêm chỉnh, không nhắc anh rằng mấy chiếc cúc trên áo ngủ vẫn chưa cài. Cổ áo anh rộng mở tới mức nhìn thấy cả cơ bụng rắn chắc, quả là cảnh đẹp ý vui.
Phòng ngủ trên du thuyền đều được trang trí như nhau, sau cửa là phòng khách, đi vào trong là phòng ngủ và ban công ngắm cảnh, có thể ra đó ngắm cảnh biển.
Hạ Giác Hành tắm rửa rất nhanh, anh đi ra khỏi phòng ngủ thì đã thay xong quần áo tươm tất, anh mặc áo nỉ liền mũ màu đen, cổ áo khá kín.
"Đi thôi."
Sau khi tắm rửa xong thì có vẻ như Hạ Giác Hành đã tỉnh táo hoàn toàn, anh từ tốn đi bên cạnh Trọng Giang, cùng nhịp bước với cô.
Nhưng Trọng Giang vẫn thấy anh như đang thất thần.
Không biết có phải do Trọng Giang cảm nhận sai không mà hình như Hạ Giác Hành có gì đó sai sai. Lúc anh nói chuyện với cô còn đỡ, nhưng chỉ cần anh ở một mình thì thoạt trông như bị rút sạch linh hồn, lơ lửng trên không, không sao nắm bắt được.
Trọng Giang thầm nghĩ: lạ quá đi mất.
Cô và Hạ Giác Hành là bạn học cùng lớp, tuy họ không tiếp xúc nhiều, nhưng bình thường chạm mặt rất nhiều. Trọng Giang là bạn học với Hạ Giác Hành gần hai năm, cũng coi như khá hiểu tính cách Hạ Giác Hành: đối xử với mọi người rất lịch sự nhưng ít khi quá thân thiết với ai, dịu dàng hiền hoà nhưng cực kỳ giữ khoảng cách.
"Thoạt trông dễ gần, trên thực tế rất khó tiếp cận, là bạn học cùng lớp cả năm trời rồi mà có ai từng hẹn được Hạ Giác Hành ra ngoài gặp riêng lúc cuối tuần chưa?"
Bạn học có quan hệ khá thân thiết với Trọng Giang thở ngắn than dài: "Hẹn cậu ấy chơi bóng sau giờ học cũng bị từ chối luôn."
Dù thế nào thì Hạ Giác Hành ở trường cũng sẽ không giống như bây giờ, hệt như cái bóng thoát khỏi thế giới này, lặng lẽ qua lại giữa biển người.
Trọng Giang cầm máy ảnh đi lại trên boong tàu, cô trốn sau ống kính, trộm nhìn Hạ Giác Hành.
Rõ ràng căn phòng họ ở đều có ban công ngắm cảnh biển, nhưng Hạ Giác Hành vẫn có thói quen đi tới boong tàu hơn. Anh đứng trước lan can nhìn từng tảng băng trắng xoá nổi trên mặt biển mênh mang, im lặng hệt như một bức tượng điêu khắc.
Trọng Giang nhấn nút chụp, khẽ chân nhẹ tay đi tới phía sau anh, sau đó dừng lại ở góc nghiêng của Hạ Giác Hành, ngắm ống kính về phía băng nổi như bông trắng phía xa.
"Có gì khác hả?" Hạ Giác Hành không quay đầu, anh như trầm ngâm nhìn về mặt biển đầy băng: "Vùng biển này cũng như những tảng băng nổi trên mặt biển giống hệt với cảnh tượng trong hành trình suốt hai ngày nay, nhưng cậu vẫn ngắm chuẩn ống kính chụp chúng hoài."
Trọng Giang tắt máy ảnh, nhét vào trong túi đựng máy ảnh: "Tôi cũng đang nghĩ tới vấn đề này đó."
"Hử?"

⬅ Trước Tiếp ➡