⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Giác Hành đứng phía sau cô, tay đặt trên tay kéo của vali, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Hình như là sáu số cuối trong mã sinh viên của cậu?"
Trọng Giang còn đang hơi ngẩn ngơ. Căn nhà này cô đã thuê được nửa năm, thuê từ trước Tết đến sau Tết, cô cũng dự định sẽ ở đây đến khi khai giảng.
Không biết Hạ Giác Hành sẽ ở đây bao lâu, nhưng dù chỉ là một ngày, một đêm, tính sơ sơ cũng xem như đã sống chung rồi.
"Ừ." Trọng Giang đáp mà tâm trí cứ lửng lơ: "Vào nhà thôi, bên ngoài lạnh quá."
Ngôi nhà cho thuê này đã được ai đó dọn dẹp và kiểm tra từ trước, hoàn toàn đạt tiêu chuẩn chỉ cần xách vali vào là ở được. Ngay cả quần áo và đồ dưỡng da cũng là loại cô thường dùng, đồ trong vali mang theo chỉ để dùng trong những ngày Trọng Giang phải đi thuyền.
À đúng rồi, đồ dùng cá nhân của cô chỉ đủ cho một mình cô dùng thôi.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong Trọng Giang bị cắt đứt ngay lập tức. Cô quay đầu nhìn Hạ Giác Hành đang khép cửa lại rồi hỏi: "Cậu mặc quần áo size nào? Tôi sẽ nhờ người mang đến cho cậu."
Cô không hỏi Hạ Giác Hành sẽ ở bao lâu, cũng không bảo liệu anh có thể nhờ ai đó gửi hành lý đến không mà chỉ để câu trả lời của Hạ Giác Hành giới hạn trong phạm vi những gì cô mong muốn.
"Ừ."
Rõ ràng là câu trả lời cô mong đợi nhưng Trọng Giang vẫn không khỏi nghẹt thở trong chốc lát.
"Sao thế?"
Thấy Trọng Giang vẫn đứng yên, Hạ Giác Hành hỏi.
"Không có gì." Nhịp tim dồn dập của Trọng Giang dần bình tĩnh trở lại, cô tránh ánh mắt của Hạ Giác Hành: "Cậu nói đi, tôi sẽ liên lạc với người ta luôn."
Hai tiếng sau, người giao quần áo đã đến. Đây là quản gia phụ trách cuộc sống thường ngày của Trọng Giang. Vì tính cách quái gở ghét sống chung với người khác của cô nên bình thường quản gia đều sống cùng đầu bếp, tài xế và nhân viên giúp việc trong căn biệt thự kế bên. Lần này Trọng Giang đi du lịch, quản gia và đầu bếp cũng đi theo, thậm chí còn đến Icetruyensacfull.com trước một tuần để chuẩn bị. Nào ngờ chị ấy vừa định thu dọn đồ để nấu ăn cho cô chủ thì nhận được cuộc gọi của Trọng Giang rằng đi mua đồ dùng cá nhân và quần áo cho phái nam.
Quản gia có chìa khóa dự phòng và mật mã của ngôi nhà này, nhưng vì phép lịch sự nên chị ấy vẫn gọi trước cho Trọng Giang.
Lỡ đâu cô chủ đang có việc không tiện cho chị ấy nhìn thấy thì sao?
Với vẻ mặt nghiêm túc, quản gia thầm nghĩ mình đúng là người có đạo đức nghề nghiệp, cho dù Trọng Giang có tổ chức tiệc thác loạn trong biệt thự thì chị ấy cũng sẽ không nói với ai.
Trọng Giang bảo chị ấy mang đồ đi thẳng vào.
Quản gia mở cửa, thấy Trọng Giang và một chàng trai có vẻ ngoài khá quen mắt đang ngồi ăn cơm, bên cạnh là đầu bếp luôn trong tư thế sẵn sàng phục vụ.
"Đến rồi à, chị muốn ăn cùng không?"
Trọng Giang lịch sự hỏi.
"Không, không cần đâu."
Quản gia vội vàng từ chối, đồng thời liếc nhanh Hạ Giác Hành, thầm nghĩ đây chẳng phải bạn học của Trọng Giang sao? Thôi tiêu rồi, sao tự dưng chị ấy lại mua bao cao su làm gì chứ.

⬅ Trước Tiếp ➡