⬅ Trước Tiếp ➡
“Tiểu đãng phụ, tuổi còn nhỏ mà đã quyến rũ tỷ phu mất hồn mất vía thế này thì trưởng thành không biết còn như thế nào nữa... Tỷ phu thực sự rấtmuốn đâm nát tao huyệt của muội, để muội không đi quyến rũ nam nhân khác được nữa...”
Nói xong, Nghiêm Mẫn Chi cởi quần lót của mình ra, bảo Liêu Tuân dạng ͼhân ngồi lên trên người mình, côn thịt điên cuồng ma sát với mép tiểu huyệt của nàng.
“Dâm đãng quá, vừa mới chạm được vào cây gậy của tỷ phu mà cái miệng dâm bên dưới đã bắt đầu chảy nước rồi... A... Thực sự muốn đụ chết muội...”
Liêu Tuân mụ mị đầu óc, tɾong miệng không nhịn được mà phát ra những tiếng rên ɾỉ dâm đãng. Lúc này nàng chỉ quan tâm đến sự thoải mái của bản thân, làm gì quan tâm Nghiêm Mẫn Chi đang nói những lời tục tằn hạ lưu gì.
“Tỷ phu không nhịn được, thực sự không nhịn được nữa rồi, tỷ phu muốn đâm nát muội...” Nghiêm Mẫn Chi không kiềm chế nổi được nữa rồi, lúc này hắn cảm thấy tất cả những chuyện khác đều không quan trọng, hắn chỉ muốn được đâm vào tɾong tao huyệt dâm đãng kia, đụ chết tiểu dâm phụ này.
Nghiêm Mẫn Chi bỏ mặc hết tất cả, dốc sức chuẩn bị đâm vào.
...
Hắn đang muốn lập tức tiến vào tɾong nơi tiêu hồn kia thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Nghiêm Mẫn Chi giật bắn mình, côn thịt bị dọa đến mức suýt chút nữa gãy luôn.
Hắn vội vội vàng vàng bọc gầm bàn, rồi lại chỉnh lý lại bộ dạng của mình rồi mới giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, trầm giọng nói “Vào đi.”
Thì ra là Liêu Tê bào hạ nhân nấu cho Nghiêm Mẫn Chi một bát canh gà, sau đó đích thân bưng tới, muốn nhân cơ hội này mà thân mật với hắn tɾong thư phòng một phen.
Nhưng mà lúc này tɾong đầu Nghiêm Mẫn Chi đều là thân thể mềm mại nhỏ nhắn của tiểu di tử Liêu Tuân, nào nhìn ra được tâm tư của Liêu Tê nữa. Hắn ta bảo Liêu Tê cứ đặt canh gà lên bàn, sau đó dùng mấy câu “Công việc bộn bề” để đuổi nàng ta về phòng trước.
Nghiêm Mẫn Chi không ngờ mình còn chưa kịp dỗ dành Liêu Tê rời đi thì Liêu Tuân ở dưới gầm bàn đã bắt đầu nghịch ngợm chơi đùa côn thịt của hắn. Nàng vươn tay vuốt ve dương vật thô to của hắn, sau đó còn dán mũi lên ngửi ngửi, rồi tò mò vươn đầu lưỡi ra liếm thử.
Nghiêm Mẫn Chi hít một ngụm khí lạnh, côn thịt vừa rồi vì hoảng sợ mà mềm xuống, lúc này lại cứng rắn trở lại.
“Tướng công, chàng sao thế?” Liêu Tê nghe thấy tiếng hít thở của hắn thì tiến gần lại hỏi. Nghiêm Mẫn Chi căng thẳng vã mồ hôi lạnh, vội vàng lắc đầu xua tay “Không sao, ta không sao cả, chỉ là không may va vào cạn♄ bàn mà thôi, nàng đừng để ý.”
Liêu Tê cũng không nghĩ nhiều, tưởng là Nghiêm Mẫn Chi bận rộn thật, thế là cũng không quấy rầy hắn nữa, nhanh chóng ra khỏi thư phòng, còn chu đáo đóng cửa lại.
Lúc này, Liêu Tuân ở dưới gầm bàn đã ngậm hết côn thịt của Nghiêm Mẫn Chi vào miệng, liếm mút say sưa.
Vừa nghe tiếng cửa đóng lại thì Nghiêm Mẫn Chi lập tức thở hổn hển, nhìn xuống gầm bàn “Tiểu dâm đãng, muội cũng biết bú đấy.” Hắn giữ chặt lấy cái đầu nhỏ của Liêu Tuân, đưa đẩy cho tốc độ liếm láp của nàng nhanh hơn, sau đó sảng khoái gầm nhẹ lên một tiếng, bắn hết toàn bộ tinh dich vào tɾong cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Không thể không nói, mặc dù tuổi nhỏ nhưng kỹ năng của Liêu Tuân không nhỏ chút nào, mới chỉ liếm láp một chút đã có thể khiến Nghiêm Mẫn Chi sảng khoái đến mức xuấttinh rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡