Mặc dù trước đây Vãn Y đối xử với cô ấy cũng tốt, nhưng mà so với bây giờ hình như lại có chút không giống nhau, không có cảm giác dịu dàng nhu hòa, tinh tế tỉ mỉ như vậy.
Mà Vãn Y lúc này, từng câu từng lời, mỗi một nụ cười cũng đều lộ ra vẻ dịu dàng tinh tế.
Khiến cho trong lòng người ta cảm thấy có chút ấm áp ...
Nghe Lâm Mẫn nói như vậy, Triệu Vãn Y cũng cười hùa theo.
"Có lẽ thế."
Ở kiếp trước, nếu không có Quý Mộ Thâm, cô sẽ là người thảm thương nhất trên thế giới này.
Khuôn mặt của cô bị hủy hoại, đôi chân cũng bị phế bỏ.
Nhưng mà anh vẫn nuông chiều cô như công chúa, mặc dù đoạn thời gian kia rất ngắn ngủi, nhưng cô lại rất biết ơn anh, cũng hiểu ra rất nhiều điềụ
Bây giờ cô rất muốn làm cho những người thật tâm yêu thương cô đều có thể được hạnh phúc...
Mà Tiểu Mạn cũng là một trong số ít người ở kiếp trước thật tâm đối xử tốt với cô.
Cô không hy vọng Tiểu Mạn lại giẫm lên vết xe đổ của kiếp trước một lần nữa.
...
Mười phút sau, Lâm Mẫn nhìn người phụ nữ đang trang điểm trước gương, lộ ra vẻ nghi hoặc sâu sắc.
"Vãn Y, cậu trang điểm như vậy thực sự không đẹp đâụ"
Vừa nãy Vãn Y kêu cô ấy trở về kí túc xá lấy một bộ váy đến để cho cô thay, bây giờ lại ngồi trước gương trang điểm đậm.
Lớp trang điểm đậm che đi đường nét khuôn mặt vốn đã xinh đẹp của cô, không có loại khí chất lanh lợi kia, tuy rằng vẫn xinh đẹp nhưng mà nhìn qua lại giống như đã thay đổi thành một con người khác vậy, cũng có phần dung tục.
“Hết cách rồi, cậu hãy nhẫn nhịn một chút đi.” Triệu Vãn Y thở dài một hơi nói, vừa nói xong liền đặt hộp phấn mắt trên tay xuống, hướng về phía chiếc gương quan sát một phen, sau đó lộ ra vẻ mặt hài lòng.
Nếu như muốn thoát khỏi đôi mắt tinh tường hơn lỗ mũi chó kia của Hạ Sơn, cô cũng chỉ có thể dùng phương pháp này.
Hạ Sơn, một chàng trai cứng nhắc vô cùng, nhất định không thể tin được rằng có người sẽ thay đổi diện mạo của mình chỉ bằng cách trang điểm.
Nghe cô nói như vậy, Lâm Mẫn cũng chỉ có thể gật đầụ
...
Không lâu sau, trên con phố gần trường học.
Bởi vì đang trong giờ làm việc nên trên đường không có quá nhiều người, Triệu Vãn Y dựa vào việc trang điểm mà thành công đường đường chính chính bước ra khỏi trường học ở ngay trước mặt Hạ Sơn, đầu tiên cô kéo Lâm Mẫn vào một hiệu sách.
"Vãn Y, những thứ này đều là cái gì thế..."
Lâm Mẫn nhìn một đống sách trong ngực, cái gì mà "Thẩm định cặn bã", "Cách phân biệt đàn ông xấu xa", "Phụ nữ nên biết cách phân biệt tra nam", khuôn mặt Lâm Mẫn mờ mịt nhìn Triệu Vãn Y vẫn đang lật giở sách trên giá sách.
Ngay sau khi cô ấy vừa nói xong, Triệu Vãn Y lại đem cuốn sách "Con gái, hãy tránh xa tra nam một chút" với cuốn "Khi bạn gặp một tên tra nam, bạn nên làm điều này" đặt vào trong ngực cô ấy, sau đó chân thành nói
"Đây đều là quà tớ tặng cậu, cậu nhất định phải nghiên cứu thật kỹ, đọc hết những quyển sách này.
Sau khi Triệu Vãn Y nói xong, trên gương mặt Lâm Mẫn lại lộ ra vẻ khó hiểụ
"Nhưng mà tại sao tất cả chúng đều là sách để phân biệt tra nam vậy?"
“Cậu không biết, bây giờ tra nam thích lừa gạt những loại con gái đơn thuần dễ nói chuyện như cậu vậy đó, cậu muốn ăn đồ ngọt, nhưng đừng có thấy người khác tùy tiện cho một viên kẹo đường liền bị lừa gạt " Khuôn mặt Triệu Vãn Y lo lắng nhìn cô ấy.
Cô ấy là kiểu người quá đơn thuần quá dễ nói chuyện, lại bởi vì từ nhỏ gia đình không trọn vẹn quá mức thiếu thốn tình cảm, cho nên cô ấy đã bị tên đàn ông xấu xa kia dùng chút lòng tốt, lừa gạt đến mức cả người cả tiền cũng đều không còn.
Nghĩ đến đây, Triệu Vãn Y lại nhịn không được bổ sung thêm một câụ