⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc Ngôn Sơ Âm nhìn thấy vali, nó đã rất gần cô, cô lập tức cúp máy, vội vã nhét điện thoại vào túi xách nhưng vali đã sượt qua chỗ cô đứng. Ngôn Sơ Âm hấp tấp đuổi theo, nhưng vì đi nhanh quá, gót giày lại nhọn nên bị trẹo chân, cơ thể lung lay.
Đúng lúc đó, một cơ thể cao ráo tiến sát Ngôn Sơ Âm, không những đỡ được cô mà còn lấy hành lý giúp cô, phát huy ưu thế chân dài tay dài vô cùng nhuần nhuyễn.
Ngôn Sơ Âm ngước nhìn tấm lưng cao lớn, ban đầu hơi ngỡ ngàng, sau đó cảm nhận được cơn đau truyền từ cổ chân thì mặt tái đi, không lẽ cô xui xẻo đến mức bị trẹo chân? Vậy làm sao để quay quảng cáo?
Giang Vân Hạo lấy vali của Ngôn Sơ Âm xong thì quay lại, trông thấy sắc mặt tái nhợt của cô, anh nhìn xuống đôi giày cao gót dưới chân cô, đôi mắt ánh lên sự thấu hiểu, đi tới gần nhẹ nhàng hỏi “Bị trẹo chân rồi hả?”
Giang Vân Hạo vừa nói vừa ngồi xuống, giơ tay nhấc chân phải của cô lên.
Ngôn Sơ Âm giật mình, cô sao dám để nam thần quốc dân hạ mình vì cô chứ, nếu bị phát hiện thì fans Burning không xé xác cô mới lạ. Ngôn Sơ Âm định rút chân về nhưng cổ chân đã bị người ta bắt được, đồng thời nghe thấy giọng nói trầm ấm “Đừng nhúc nhích, để tôi xem sao.”
Mấy ngày nay trời lạnh, nhưng Ngôn Sơ Âm thích đẹp nên cô chỉ mặc cái váy mỏng bó sát người dài ngang gối. Tuy cô mặc rất đẹp nhưng với thời tiết này, cho dù sân bay bật điều hòa cô vẫn thấy lạnh cóng người, vì thế khi cổ chân bất ngờ truyền đến hơi ấm, toàn thân cô nổi cả da gà da vịt, vô cùng bối rối.
Giang Vân Hạo thản nhiên kiểm tra cổ chân cô, vừa ấn vài chỗ vừa hỏi Ngôn Sơ Âm có đau không, sau đó mới đứng lên nói với cô “Chắc là bị trẹo chân nhẹ, không ảnh hưởng tới xương, nếu tối nay không bị sưng thì khoảng một, hai ngày là khỏi. Có thời gian thì nên đến bệnh viện khám xem sao.”
Ngôn Sơ Âm quên mất sự lúng túng, cô ngạc nhiên hỏi “Anh còn biết cái này nữa? Ngày mai tôi phải làm việc, có bị ảnh hưởng không?”
Giang Vân Hạo suy nghĩ một lát, nói “Tối nay cô nhớ bôi thuốc, nếu không vận động mạnh thì chắc là không sao.”
Nói xong, Giang Vân Hạo cúi đầu nhìn giày của Ngôn Sơ Âm, đề nghị “Trong thời gian chờ chân lành, đừng mang giày cao gót.”
Ngôn Sơ Âm biết sớm thì đã chẳng mang, biết là đi công tác sao cô lại mang đôi giày bất tiện này thế nhỉ?
“Vậy để lát nữa tôi đi mua giày mới, tôi chỉ đem theo mỗi đôi này thôi.”
“Có ai đến đón cô không?” Giang Vân Hạo vừa nói vừa kéo vali của Ngôn Sơ Âm, đồng thời đỡ cánh tay cô, “Tôi đỡ cô ra ngoài.”
“Cảm ơn, không cần đâụ” Ngôn Sơ Âm muốn rút tay về nhưng không được, nam thần nhìn thì có vẻ ga lăng nhưng hành động cứ như tổng tài bá đạo, không biết fans có biết mặt này của anh không.
Ngôn Sơ Âm cười với Giang Vân Hạo “Cũng không đau lắm, tôi tự đi được, không cần phiền anh Giang đâụ”
Giang Vân Hạo nhướn mày, bắt chước Ngôn Sơ Âm nở nụ cười hở tám cái răng tiêu chuẩn “Nếu ngày mai cô phải làm việc thì tốt nhất là bây giờ để tôi đỡ ra ngoài, đến khách sạn phải thay giày thấp ngay.”
Ngôn Sơ Âm thầm nghĩ thà ngày mai không thể làm việc còn hơn là lên báo với Giang Vân Hạo. Cô chưa ký hợp đồng với bên nhãn hàng, nếu họ không thể chờ tới khi cô bình phục thì sẽ tìm người khác thôi; còn nếu cô xảy ra scandal với Giang Vân Hạo, cộng thêm chuyện của trưởng nhóm Burning, chắc chắn fans sẽ ăn tươi nuốt sống cô mất.
Có điều Giang Vân Hạo cũng chỉ muốn tốt cho cô nên Ngôn Sơ Âm không thể quá lạnh lùng mà đành uyển chuyển từ chối, “Như vậy không hay lắm, lỡ như khiến anh vướng scandal thì tôi phải làm sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡