Cảnh Dao không nghĩ tới, giáo thảo nói chờ hắn ăn cơm, cư nhiên lại mang theo người thứ ba.
Tại sao Phương Dã lại ở đây?
Chẳng lẽ đây không phải bữa cơm trưa hẹn hò ngoạt ngào của mình với chồng yêu sao?
Nghiêm Hoàn thấy Cảnh Dao đến thì có chút ngạc nhiên, quay đầu nhìn Phương Dã, không chắc chắn nói "Đây không phải lúc trước em thực thích ..."
“Câm miệng?” Phương Dã cau mày ngắt lời Nghiêm Hoàn “Anh không nói thì cũng không ai bảo anh câm đâu.”
“Này, nói chuyện dễ nghe chút nào, cáu gắt thế?” Nghiêm Hoàn nhún vai quét mắt nhìn Cảnh Dao “Miệng tiện như vậy, xứng đáng độc thân."
“Ăn xong rồi biến đi.” Phương Dã lười đối phó với Nghiêm Hoàn, hắn đưa bản kiểm điểm năm ngàn chữ đã hoàn thành cho Cảnh Dao, đôi mắt rũ xuống, giọng nói rất bình tĩnh “Cho em.”
Cảnh Dao cầm lấy tập kiểm điểm, nét chữ trên đó hơi nguệch ngoạc, kín đầy bốn trang giấy.
Cậu ngẩn người nhìn Phương Dã "Đây là anh... là anh viết?"
Cảnh Dao chũ ý dưới bọng mắt của hắn có quần thâm, trong mắt còn hiện rõ tơ máu, lộ ra một chút mệt mỏi, thần sắc luôn hung hãn lại trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Cảnh Dao đột nhiên phát hiện ra Phương Dã và Nghiêm Hoàn thực sự trông giống nhau. Cả hai đều cao gầy, sống mũi cao, nhưng khuôn mặt của Phương Dã có phần góc cạnh hơn, xương quai hàm rõ ràng và sắc nét khiến khí chất của hắn trở nên nghiêm khắc hơn, khuôn mặt mà lạnh xuống thì rất khó tiếp cận.
Ngược lại, Nghiêm Hoàn dịu dàng hơn rất nhiều, giống như nam thần ôn nhu trong các bộ phim thần tượng, ở trong trường càng được hoan nghênh.
“Nếu không, em nghĩ là ai?” Phương Dã liếc Nghiêm Hoàn một cái, tức giận nói “Ngu ngốc? Bằng cái đức hạnh này của anh ta, bị đánh một cái đã ngồi ôm tường khóc huhu rồi."
Phương Dã đã cố nói ra như vậy rồi, nhưng Cảnh Dao vẫn ngu ngốc không hiểu, chỉ hiểu được câu cậu bị chê ngốc, liền lập tức phản bác lại "Anh mới là đồ ngốc, trừ của tôi 5 điểm rồi kết quả lại tự anh viết bản kiểm điểm cho tôi, anh nói anh có phải bị bệnh không?"
Nghiêm Hoàn nghe hai người cãi nhau, nhịn không được cười thành tiếng, bị Phương Dã cầm hộp cơm đuổi ra khỏi văn phòng.
Hắn trực tiếp đóng cửa lại, cách ly giọng nói chửi bới của Nghiêm Hoàn ở bên ngoài.
Cảnh Dao vội vàng nói "Anh...... sao lại dám nhốt anh trai ở bên ngoài..."
Chỉ là càng nói càng thấy thiếu tự tin, nói được giữa chừng, cậu lại có chút chột dạ.
“Anh trai của em?” Phương Dã chế nhạo, không khí xung quanh như bị đè thấp xuống mấy độ, hắn nhìn chằm chằm Cảnh Dao, trong đôi mắt đen láy lộ ra loại cảm giác uy hiếp áp bách “Em nói lại thử lần nữa xem?”
Đậu xanh, cần gì phải hùng hổ thế ...
Cảnh Dao lựa chọn sáng suốt, lúc này không nên tranh cãi với Phương Dã.
Cậu hé miệng, hàm răng trắng cắn nhẹ môi, cực kỳ ngoan ngoãn chớp chớp mắt "Tôi gọi anh không được à ... Anh Phương Dã... Mở cửa ra được không... tôi ăn xong rồi......"
Cảm xúc trong mắt Phương Dã lạnh xuống, hắn khóa trái cửa, giọng nói bình tĩnh đến khàn khàn "Mấy ngày nay người nói chuyện với em đều là tôi."
Cảnh Dao "Hả?"
"Lúc học cấp 2 là tôi giúp em đânhs bọn côn đồ."
"Lúc em bị ngã trong đại hội thể thao của trường cũng là tôi mua thuốc cho em, chỉ là lúc đó tôi cũng đăng ký thi đấu nên đã nhờ Nghiêm Hoàn đưa cho em."
Cảnh Dao choáng váng, trợn tròn mắt không nói được lời nào.
“Em có phải thấy kỳ lạ, ngày thường em được rất nhiều tên con trai để ý, nhưng một bức thư tình đều không có.” Phương Dã nói xong cười khinh thường “Bởi vì mấy thằng đó đều bị tôi chặn đánh một trận.”
Cảm xúc trong mắt Phương Dã nhẹ đi vài phần, yết hầu lên xuống, đè nén du͙c vọng mãnh liệt như thủy triều, nhìn Cảnh Dao, nhẹ giọng hỏi "Em hiện tại còn thích Nghiêm Hoàn?"
Cảnh Dao rùng mình một cái, cả người nhất thời run lên, cậu lắc lắc đầu liên tục "Không thích, không thích."
Cậu cảm thấy lúc này mà dám nói thích, khẳng định cậu sẽ toi.
“Vậy thì em có thể.” Phương Dã nhấp môi dưới rồi tiến lại gần Cảnh Dao một bước “Thử bắt đầu thích tôi được không?”
“Tôi, tôi sẽ thử.” Cảnh Dao vừa nói vừa lùi lại “Anh có thể cho tôi thời gian được không, để tôi tiêu hóa hết, dù sao thì, tôi đã…”
Cảnh Dao cắn môi không dám nói tiếp.
“Em muốn tôi chờ bao lâu, tôi cũng chờ.” Phương Dã bình tĩnh nhìn Cảnh Dao, hắn xắn tay áo lên, để lộ cổ tay sưng to xanh tím, khàn giọng nói “Nhưng, Dao Dao, chính là ở đây đau thật, em đập mạnh quá.”
Ánh mắt Phương Dã ám chỉ rõ ràng, Cảnh Dao do dự một lúc, sau đó cúi đầu liếm cổ tay hắn, rồi nhẹ nhàng thổi một hơi.
"Anh trai, như vậy sẽ không đau nữa."
Cảnh Dao liếm xong rồi, lại có chút hối hận, khuôn mặt nóng bừng, trên làn da trắng nõn nhiễm một tầng phiếm hồng.
Đây là thói quen của cậu, trong phút chốc đều không sửa được, thói quen này mẹ nó cũng quá muốn mệnh người ta rồi.
Cảnh Dao khẩn trương muốn tránh xa Phương Dã, nhưng lại bị hắn vòng eo kéo lại.
Lòng bàn tay rộng trượt dọc eo cậu, cố tình đi xuống, ngón tay thon dài thăm dò trực tiếp vào bên trong quần, rồi mò ra đằng sau bóp lấy cái mông tròn trịa.
Gân xanh trên trán Phương Dã nảy lên, cắn vành tai Cảnh Dao rồi dán vào lỗ tai cậu phả một hơi, tham lam dụ dỗ nói "Ngày hôm qua nói muốn liếm cái gì mà miệng hé mở như vậy?"
“Để anh trai nhìn xem, phía dưới có ướt không.” Phương Dã nhéo nhéo mồng thịt mềm mại, nhìn Cảnh Dao rơm rớm nước mắt, nhẹ giọng bổ sung “Tôi xem một chút thôi.”