⬅ Trước Tiếp ➡
Cảnh Dao nuốt nước bọt, đầu lưỡi không ngừng liếm cánh môi.
Cậu ngước nhìn Phương Dã, hai má trắng như tuyết ửng hồng, ánh mắt thâm thúy xấu hổ, lộ ra vẻ hồn nhiên nhưng trong mắt Phương Dã lại thành câu dẫn.
Cảnh Dao thân mật hôn hôn hầu kết của Phương Dã, cảm nhận được hô hấp nóng rực của thiếu niên, cậu lấy hết can đảm nói "Không phải hôm qua anh trai nói với người ta, muốn nhìn người ta vừa khóc vừa nuốt tinh dich sao ..."
Trong nháy mắt, Cảnh Dao đã bị Phương Dã đặt ngồi quỳ ở giữa hai chân hắn.
Côn thịt thô lớn chống lên má cậu, quყ đầu tròn trịa ngọ nguậy cọ vào khóe môi, như thị uy lại giống như thổ lộ.
Cảnh Dao mở to mắt, có chút hoài nghi nếu chủ động vươn đầu lưỡi liếm giúp Phương Dã cũng không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Phương Dã khàn giọng ra lệnh "Dùng tay sờ sờ trước."
Cảnh Dao hít sâu một hơi, duỗi tay thử sờ một chút.
Ngón tay tinh tế trắng nõn mới chạm nhẹ thân gậy, ngay lập tức xúc cảm ấm nóng truyền đến các khớp xương, nóng đến mức tay cậu đều run lên.
Sao mà có thể thô như vậy ... lại còn cứng nữa ...
Không ngờ côn thịt tên này lớn vãi, mặc dù đã nhìn qua call video, nhưng được tiếp xúc trực tiếp thế này ... ở trên giường sẽ tra tấn chết người mất ...
Nghĩ tí nữa phải ngậm nó, để côn thịt khổng lồ này thao miệng, Cảnh Dao có chút sợ hãi muốn đổi ý.
Phương Dã giống như biết được suy nghĩ của cậu, bàn tay to véo lấy cái mông tròn trịa cảnh cáo, ánh mắt không dao động sâu như đêm đen.
Hắn đã nói rõ với cậu, nếu cái miệng phía dưới không chịu thao, cái miệng trên phải liếm thật tốt.
Cảnh Dao bị Phương Dã véo mông có chút đau, nếu nghe kỹ có thể nghe rất rõ trong tiếng thở dốc của thiếu niên còn đan xen tiếng khóc nức nở kiều mềm, cậu ủy khuất dùng tay cầm lấy côn thịt, ngón tay run run vuốt ve từng đường gân xanh quanh thân gậy.
Mặc dù Cảnh Dao có kiến
thức lý thuyết phong phú, nhưng nếu thực hành làm thật thì tầm hiểu biết lại trở về con số 0, cậu sờ soạng vài cái, nhìn gân xanh kịch liệt nhảy lên, hai tay liền luống cuống không biết làm gì tiếp theo.
“Há miệng ra.” Hô hấp Phương Dã ngày càng nặng, Cảnh Dao vừa mới hé miệng, cây gậy thịt nóng bỏng tanh nồng trực tiếp cắm thẳng vào.
“Ưm ưm ”
Quყ đầu khổng lồ lấp kín miệng Cảnh Dao, làm hai má phúng phính phồng lên.
Đầu lưỡi Cảnh Dao run rẩy, Phương Dã luồn tay ra phía sau đầu cậu ấn vào khiến cậu gục đầu xuống, ngay lập tức cần cổ thon dài lộ rõ từng mạch máu yếu ớt, khiến hắn liên tưởng đến chú chim thiên nga trắng xinh đẹp bị con người bắt được vây khốn, đang vùng vẫy lấy lại tự do.
“Không phải muốn liếm cho anh trai sao?” Giọng nói Phương Dã khàn khàn, hô hấp nặng nề, du͙c vọng nồng đậm trong mắt cũng sắp tràn ra rồi, “Ngậm sâu vào, dùng đầu lưỡi liếm.”
Khoang miệng Cảnh Dao bị côn thịt của thiếu niên chiếm giữ, hô hấp đều trở nên khó khăn muốn ói, cậu sợ hắn phát hiện ra lỗi, đầu lưỡi đẩy một khấc côn thịt ra ngoài rồi liếm lấy quყ đầu cứng rắn để lấy lòng, động tác mới lạ lại chủ động.
Mùi tanh tràn ngập quanh chóp mũi, cậu cảm nhận được lỗ niệu đạo rỉ ra miệng cậu một ít tinh dich, vừa dính vừa tanh, khó có thể nuốt nổi.
“Hức……” Cảnh Dao được nuông chiều từ bé, rất kén ăn, bây giờ nghĩ đến việc mình phải nuốt lấy thứ này xuống, vừa xấu hổ vừa ủy khuất, nước mắt to như hạt đậu lã chã rơi.
“Đừng chỉ lo khóc.” Phương Dã bóp bóp hai má cậu, bất lực cười “Đầu lưỡi không được dừng, lúc quay video đâu có thế này?”
Cảnh Dao nghe xong lại càng khóc lợi hại hơn, cậu rõ ràng đã rất cố gắng liếm cho Phương Dã, nhưng hắn vẫn không hài lòng, trên lông mi còn đọng vài giọt nước mắt, nó đang run rẩy chờ trực rơi xuống, đuôi mắt phiếm đỏ càng phô bày khuôn mặt càng thêm diễm lệ.
Phương Dã nhìn đôi mắt đỏ hoe của Cảnh Dao, càng thêm hưng phấn, cái miệng ướt nóng này bọc lấy côn thịt hắn rất thoải mái, làm hắn trướng đến phát đau, cố gắng khắc chế suy nghĩ muốn hung hăng thao sâu trong yết hầu cậu. Hai tay liên tục vân vê xoa bóp mông thịt để rời đi sự chú ý, vòng eo cứng rắn duỗi thẳng đâm mạnh vào như muốn hòa làm một.
Miệng Cảnh Dao hàm chứa côn thịt lớn, nước bọt không nuốt xuống nổi mà chảy ra ngoài, ánh mắt ướt át nhìn Phương Dã, bất lực cầu xin.
"Đừng ... đừng nhéo ... đau..."
Cảnh Dao thậm chí còn không thể nói rõ, giọng nói mang theo một chút nũng nịu dính nhớp, khuôn mặt tinh xảo đầy nước mắt, đáng thương muốn mệnh, nhưng Phương Dã lại thờ ơ, càng thêm ra sức bóp mạnh mông cậu, để lại một mảng đỏ trên bờ mông trắng nõn.
Động tác của Cảnh Dao ngày càng thành thạo, vì muốn Phương Dã nhanh chóng bắn ra, cậu còn đưa tay bao bọc lấy phần rìa côn thịt còn thừa bên ngoài chơi đùa, xoa nắn vuốt ve.
Cảnh Dao liếm đến mỏi miệng, nhưng côn thịt vẫn không có dấu hiệu muốn bắn ra, mà lại càng ngày càng hưng phấn.
Cậu thực sự không còn cách nào khác, hàm răng cọ xát quყ đầu, cắn nhẹ một cái biểu lộ cậu đang tức giận "Bắn đi mà... ưm ... nhanh lên .... a a a "
⬅ Trước Tiếp ➡