Rõ ràng đang là mùa hè nóng bức nhưng khắp người tôi lại đổ mồ hôi lạnh.
Tôi biết mình nên quay đầu và bỏ chạy, nhưng chân tôi như bị đóng băng tại chỗ, không tài nào di chuyển được.
Tôi đang thở dốc thì có một nguồn sức mạnh nào đó khiến tôi đưa tay vặn chìa khóa rồi đẩy cửa ra.
Không cần nghĩ nhiều, Diệp Phùng Chi, không được nghĩ nhiều….
Cánh cửa mở ra, và tôi biết, tôi không hề nghĩ nhiều.
Trong phòng khách rộng lớn, có một người đàn ông mặc đồ đen đang ngồi trên sô pha, nghe thấy âm thanh liền quay đầu lại.
Tôi thoáng nghĩ: Đôi mắt của người đó rất đẹp, màu xanh lam nhạt như một viên ngọc bích trong vắt, sáng lấp lánh đến chói mắt.
Anh ta là con lai sao?
Nhìn rõ bóng dáng của người đàn ông đó đang đi về phía mình, sau đó tôi chợt nhận ra rằng bản thân mình nên bỏ chạy.
Vào thời điểm khi hắn chỉ còn cách tôi vài bước, đôi chân cứng đờ thành một cục của tôi cuối cùng cũng di chuyển được! Tôi chạy.
Cuộc đời tôi chưa bao giờ chật vật đến như vậy, tóc tai bù xù, tim đập liên hồi, như thể trong một giây tiếp theo sắp sửa rơi xuống địa ngục.
Nhưng cuộc chạy trốn của tôi dường như vô ích, người đàn ông phía sau không mất mấy giây đã đuổi kịp tôi, anh ta bắt lấy eo tôi như bắt một con gà mà chẳng cần tốn chút sức lực nào.
Tôi muốn cầu cứu, nhưng miệng lại bị bịt chặt, chỉ có thể nghe được tiếng “ưmmmmm” rời rạc.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được, sợ hãi.
Tôi bị đặt trên ghế sô pha, mồ hôi trên trán thấm vào trong tóc, nước mắt tôi chảy xuống từng giọt.
Mà người đàn ông trước mắt đang từ từ đóng cửa lại.
Điều này có nghĩa là tôi sẽ bị mắc kẹt ở đây.
Hai tay tôi run rẩy, đưa lưng về phía anh ta, nhìn về phía cửa phòng ngủ xa xăm, tôi chậm rãi lấy điện thoại ra, tận lực giảm âm lượng xuống mức thấp nhất, trong lòng đếm ngược ba giây rồi trực tiếp chạy về phía cửa.
Người ở phía sau phản ứng rất nhanh nhưng dù sao hắn đã chậm hơn một bước, tôi phất tay, nhanh chóng đem cửa phòng đóng lại.
“Bốp!” Ngay lúc cánh cửa đóng lại, tôi lập tức ngã xuống đất, cảm giác bất lực.
Nhưng tôi không thể dừng lại được, tôi biết, tôi đã chọc tức hắn. Nếu tôi bị hắn bắt được, tôi chết chắc.
Người đàn ông ngoài kia tức giận đè lên cửa, nói: “Mở cửa!”
Ồ, anh ta còn nói tiếng Trung rất lưu loát, tôi cứ nghĩ người đó chỉ biết nói tiếng Anh.
Tôi không trả lời, khẽ cắn môi bật máy.
Lại một tiếng “Rầm” phát ra ở cửa, tôi tức khắc nhận ra anh ta đang đập cửa, với sức lực của người đàn ông đó, chẳng mấy chốc cánh cửa này sẽ bị đá tung.
” Cô biết đấy, tôi có cách để mở cửa! ” Người đó nói.
Tôi bấm hai lần số “1” trên bàn phím, còn kém chút nữa, chỉ cần một chút nữa thôi là chạm đến số “0”!
110, 110, 110… trong lòng tôi gào thét.
“Bang!” Cửa phòng bật tung!
Trước mắt tôi tối sầm, điện thoại trên tay bị cướp đi, bị người đàn ông hung hăng ném xuống mặt đất, mà hình điện thoại vỡ ra thành từng mảnh. Ngay sau đó, người đàn ông kéo cơ thể không còn chút sức lực của tôi khỏi mặt đất.