⬅ Trước Tiếp ➡
“Vì bà ấy bận công tác, tình nhân lại nhiều. Nói sẽ về nhưng chưa một lần nào giữ lời!”
Tôi nói đến vui vẻ nhất thời quên mất thân phận của người đối diện.
“Ngày nào tôi cũng ngồi trước cửa nhà đợi mẹ về nhưng mỗi lần gọi điện bà cũng đổ do công việc bận rộn, nhưng tôi biết rằng bà ấy đang bận ở với người tình!”
Thấy anh ta không nói lời nào, cũng không có ý bảo tôi ngậm miệng, tôi tiếp tục kể.
“Lúc đó tôi khóc không ra hơi, mỗi lần như thế dì giúp việc sẽ đặt trước mặt tôi một số thứ sáng bóng như nhẫn kim cương, dây chuyền đá quý,… để thu hút sự chú ý của tôi.”
” Mấy thứ đó thật sự rất có tác dụng! ” Tôi mỉm cười, bản thân buông thả hoàn toàn “Tôi đặc biệt thích mấy thứ đồ sáng bóng”
Người đàn ông nhắm mắt hờ hững, nói “Ồ”
Giờ phút này tôi cảm thấy một sự khinh bỉ từ phía anh ta, tính tình đại tiểu thư bộc phát, bất mãn nói: “Anh không thể mở mắt ra nói chuyện được à?”
Nửa ngày.
Người đàn ông không tình nguyện mở mắt ra.
Tôi như bị thu hút, ánh mắt bất động nhìn anh.
Trong bóng tối, đôi mắt anh lặng lẽ sáng ngời như một viên ngọc bích tinh khiết và hoàn mỹ.
Tôi dùng chiếc đèn ngủ để nhìn kỹ viên sapphire … À không, đó là đôi mắt của anh ta.
“Anh là con lai sao?”
Người đàn ông vẫn như cũ trầm mặc ít lời, người không biết còn tưởng cô thiếu nợ anh ta không bằng.
“Phải”
“Anh—” Nhìn thấy vẻ mặt vô cảm của anh ta, tôi chợt khựng lại, tôi nhớ ra anh ta là một con quỷ, một con quỷ có thể lấy mạng tôi bất cứ lúc nào.
Tôi không dám nói nữa vì sợ anh ta sẽ chọc tiết tôi trong giây sau, rồi ném tôi vào nồi đun sôi.
Tôi mím môi, lời nói bị nghẹn lại trong cổ họng.
Thậm chí tôi còn biết trên mặt tôi ghi năm chữ to đùng “Việc nghĩa còn dang dở.”
---
Không hơn
Người đàn ông một lần nữa nhắm mắt lại, mấy giây sau, lại mở mắt nhìn về phía tôi.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ.
” Chỉ có một mình cô sống trong căn nhà này? “
Thấy anh chủ động hỏi chuyện, tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đáp: “Không, dì giúp việc trong nhà xin nghỉ, tháng sau dì ấy sẽ quay lại.”
“Cô thích ở nhà?”
Tôi nghĩ về nó: “Chắc là có!”
Anh ta chăm chú nhìn tôi, chợt mỉm cười khi nghe câu trả lời này, rồi nghiêng người nói: “Vậy thì tháng sau đỡ vất vả”.
Tôi ngẩn ra, không hiểu ý anh ta nói là gì nhưng anh ta cũng không giải thích gì nhiều, tôi chỉ có thể tự mình suy diễn.
” Anh….” Trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một suy nghĩ “Không phải anh muốn ở nhà tôi đấy chứ?”
Anh ta nhướng mày cũng không phủ nhận.
Tôi nhíu mày, nhấc chăn ra khỏi giường.
Anh ta phản ứng rất nhanh, vươn tay nắm lấy cánh tay tôi kéo lại về giường, giọng điệu lạnh như băng, “Muốn trốn?”
Tôi cố giật mạnh bàn tay đang nắm chắc của anh ta ra những không tài nào gỡ ra được, nói: ” Không trốn, chỉ cần anh không bỏ đói tôi là được!”
Nhưng mà sau lưng tôi lại đang nghĩ cách tìm cơ hội thoát thân.
Người đàn ông buông tay tôi ra.
“Cô chạy đi cũng được, tôi có thể bắt được cô, đánh gãy chân cô tự khắc cô sẽ không chạy được nữa!”

⬅ Trước Tiếp ➡