Du Tích không muốn trả lời câu hỏi này, cô sợ sẽ nhớ lại vẻ ngoài dịu dàng săn sóc của Lưu Kiệt Bành trước khi xác nhận mối quan hệ, khi ấy cô nhỏ giọng oán giận qua điện thoại nói đôi giày của cô ma sát làm chân cô bị xước, anh ta đã mua rượu sát trùng và bông tẩm cồn xuất hiện trước mặt cô, ngồi xổm xuống thay cô cởi giày, cẩn thận khử trùng và thắt nơ con bướm cho cô.
Nhưng, sau khi bọn họ ở bên nhau một tháng, anh ta đã bỏ ngoài tai lời cầu xin đau khổ mà mạnh mẽ cưỡng bức đêm đầu tiên của cô.
Ngu xuẩn, không có lý do gì mà cô phải kiên trì mối quan hệ như thế cả.
Buổi chiều, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, Du Tích lộ nửa đầu ra khỏi chăn bông, ngơ ngác nhìn người đàn ông đang dùng máy tính trên sô pha bên cạnh: "Học trưởng, anh nói xem, lần đầu tiên của con gái có quan trọng không ạ?"
Lục Dư Thành liếc cô một cái: "Em muốn đáp án như thế nào?"
Du Tích bọc chăn cồng kềnh đi đến sô pha: "Anh muốn bạn gái của mình là xử nữ sao? Có phải như vậy không?"
Lục Dư Thành đổi giọng mang theo ý thản nhiên, hắn đặt máy tính xuống nhìn thiếu nữ đối diện: "Không, tôi không quan tâm vấn đề có phải xử nữ hay không, lý do xuất hiện của trinh tiết chỉ là về tầm quan trọng của việc tái tạo máu lúc ban đầu sinh sản, vấn đề ở đây là nếu tôi không phải là người duy nhất cùng cô ấy làm tình, liệu khi có con, đứa trẻ đó có phải là con của tôi hay không?"
Hắn dừng lại một chút, sau đó nói tiếp, "Bây giờ vẫn còn lo lắng về vấn đề này sao? Tốt hơn là nên nói về tình tiết phức tạp của xử nữ, nếu quan hệ mà còn nhắc đến chuyện trinh tiết thì cũng thật bất cận nhân tình [1]." Bàn tay lớn của hắn chạm vào mái tóc rối loạn nhưng mềm mại của thiếu nữ: "Tôi chỉ hy vọng bạn gái của tôi sẽ không bởi vì chuyện này mà không vui, cho dù là thân thể hay tâm lý."
[1] bất cận nhân tình: không để ý đến quan hệ tình cảm (nguồn: leosansutu.wordpress.com)
Mũi cô chua xót, lau hết nước mắt vào chăn bông đang che nửa khuôn mặt cô lại, cô gái nhỏ được bọc trong chăn bông màu trắng giống như con gấu nhỏ Bắc Cực bị bỏ rơi, nức nở khóc lóc, Lục Dư Thành có chút luống cuống, hắn ôm cả chăn và cô vào lòng, hắn không biết Du Tích đã trải qua những ký ức đau buồn nào nên không biết phải an ủi cô làm sao.
Lục Dư Thành đưa Du Tích trở lại trường học, trước khi rời đi còn không quên nhắc nhở cô: "Lần sau không được uống quá say ở quán bar hay là vũ trường nào hết, em có thể gọi cho tôi nếu em có bất kỳ " yêu cầu " nào. "
Câu sau mang theo ý ngả ngớn, Du Tích trừng mắt nhìn hắn, nhưng có chút không khống chế nhớ tới lực độ thọc vào rút ra và tiếng thở dốc trầm thấp của hắn, mặc dù chỉ đơn giản nhớ lại nhưng cũng khiến phía dưới Du Tích trở nên ướt át, cô gật gật đầu sau đó nhanh chóng chạy đi.