⬅ Trước Tiếp ➡
Một năm trước, Du Tích bị Lưu Kiệt Bành đưa đi nhảy Disco, lần đầu tiên đi nơi này, Du Tích chỉ muốn ra khỏi đây thật nhanh, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, cô kéo góc áo bạn trai, lại bất đắc dĩ nhìn anh ta chơi xúc sắc, vừa lắc xúc xắc vừa uống từng ly rượu, thấy anh ta đang chơi đến vui vẻ nếu nói ra "Chúng ta trở về được không" như vậy sẽ khiến anh ta không vui. Cô lặng lẽ ngồi đó, chịu đựng cơn chóng mặt ngày càng khó chịu, nhưng không ngờ rằng đột nhiên bị gọi điểm danh.
“Bành ca, sao bạn gái anh không cùng chúng ta chơi vậy?” Cô không biết người vừa nói là ai, chỉ biết đây là một trong rất nhiều người bạn của Lưu Kiệt Bành, người này hiển nhiên sợ chuyện chưa đủ lớn lại cười tiếp tục nói: “Không muốn cho anh mặt mũi sao?”
Lưu Kiệt Bành cau mày, nhìn ánh mắt cầu xin của bạn gái bên cạnh, ngay sau đó lộ ra nụ cười không rõ: "Sao lại như vậy được, chỉ là lần đầu tiên cô ấy đến đây nên có chút ngại ngùng thôi, thật ra Tiểu Tích tửu lượng rất tốt."
Du Tích mở to hai mắt nhìn, mờ mịt nhìn anh ta đưa cho mình một ly rượu whisky: "Không cần lo lắng, bạn của anh cũng là bạn của em, em không cần sợ. Đến đây, uống một chút đi?"
Đây là một giọng điệu thương lượng săn sóc, nhưng ánh mắt của anh ta lại hiện lên ác liệt không thể cự tuyệt.
Du Tích chỉ do dự một giây, nhanh chóng an ủi chính mình, "Mình không thể làm cho anh ấy mất mặt, không phải chỉ một li rượu thôi sao, nhắm mắt liền có thể uống sạch!”
Cô ngoan ngoãn nâng ly với những người cô chưa từng gặp, ngửa đầu một hơi uống cạn sạch.
Mùi cay xộc thẳng vào mũi.
Nghe thấy tiếng cười của mọi người làm cô không biết làm sao, bọn họ đơn giản nói "Không hổ là bạn gái của Bành ca", "Em gái nhìn rất ngoan ngoãn và xinh đẹp nha" và "Cái này đặc biệt dễ thương."
Du Tích không có thời gian nghĩ xem "cái này" đại biểu cho cái gì. Chỉ biết một lúc sau cô uống hết cốc này đến cốc khác, cô không dám từ chối, bởi vì các đại gia này thấy cô uống rượu đều rất vui vẻ, vẻ mặt của Lưu Kiệt Bành cũng có vẻ đắc ý thỏa mãn.
Sau khi uống một vài ly rượu mạnh, Du Tích nhịn không được nói với Lưu Kiệt Bành: "Em đi vệ sinh một chút."
Anh ta quay lại nói một câu quan tâm tượng trưng, “Muốn anh đi cùng em không?”
Du Tích xua xua tay, chậm rãi đi vào toilet cách đó không xa.
Cảm giác nóng bỏng của rượu mạnh thực sự rất khó chịu, nhà vệ sinh trong vũ trường cao cấp rất sạch sẽ, Du Tích ghé vào trước bồn rửa tay nôn khan vài lần, nhưng không nôn được, cô nhìn đôi mắt đỏ của mình trong gương, dời tầm mắt.
Nhưng không đi nổi nữa, cô đỡ tường ngồi xổm xuống ở toilet.
Rất muốn khóc.
Rất muốn về nhà.
Ghế dài ở đâu?
Là ở đó sao?
Cô đứng dậy lảo đảo đi đến cái ghế dài gần nhất, nơi đó có những quả bóng bay màu hồng và những que phát sáng màu xanh đang đong đưa.
Cô hình như nhào vào vòng tay của một người đàn ông nào đó.
Vòng tay ấm áp và mang lại cảm giác an toàn cho cô.
---
“Du Tích, đứng lên đọc bài. "

⬅ Trước Tiếp ➡