⬅ Trước Tiếp ➡
"Tỉnh rồi?" Ông có vẻ phiền não hỏi “Tôi thật không ngờ cháu có thể ngất vì đói. Ban đầu chúng tôi còn tưởng cháu ngất vì vết thương..."
Bạch Sa "..."
Bạch Sa nhìn xa xăm. Cô nhớ lại cảm giác yếu ớt không còn chút sức lực nào. À, thì ra là do đói quá mức sao? Đây quả thật là một trải nghiệm mới mẻ.
... Cô trông giống có gia tài thừa kế lắm sao?
Bạch Sa hơi tê dại lấy chăn che mặt. Hiện giờ cô không còn sức, không muốn mở miệng.
Chăn tuy mỏng và cũ, nhưng vẫn còn sạch sẽ và mềm mại, có vẻ được giặt thường xuyên…
Ông nhìn dáng vẻ không hợp tác của cháu, ngừng lại một chút, nói "Hừ, tôi chỉ đùa thôi. Tôi nhặt được cháu ở mỏ khai thác bỏ hoang, nơi đó đã trở thành bãi rác của tinh cầu Lancelot, bình thường không ai tới gần... Nói thật đi, cháu bé, sao cháu lại xuất hiện ở nơi quái quỷ đó?"
Bạch Sa vẫn không nói.
Ai lại muốn xuyên không một cách vô lý, hơn nữa lại là kiểu mở màn "trẻ mồ côi" đầy bi thảm này.
Nhớ tới bản thiết kế vừa hoàn thành, nhớ tới dự án nghiên cứu chỉ còn một bước nữa...
Bạch Sa nghiến răng.
Đối với một số người, xuyên không là kỳ ngộ. Nhưng với những người khác, đây lại là một tai họa triệt để.
Khoảng hai mươi giây sau, ông thỏa hiệp. Có lẽ nhận ra tâm trạng của Bạch Sa không tốt, ông không trêu chọc cô nữa.
Ông có chút bất lực "Thôi được. Ít nhất cũng nên nói cho tôi biết tên của cháu chứ."
"Bạch Sa." Cô nghe thấy giọng khàn khàn của mình vang lên “Tôi tên là Bạch Sa."
"Ừ, Bạch Sa. Dù đây thật sự không phải nơi tốt đẹp gì, nhưng vẫn chào mừng cô cháu đến viện Từ Dục trên tinh cầu Lancelot."
"Tôi là bảo vệ kiêm giáo viên ở đây, cháu có thể gọi thẳng tên tôi, Homan."
"Nếu cháu không thích tôi, ngày mai sẽ có giáo viên khác đến gặp cháụ Cô ấy sẽ dạy cháu cách thích nghi với nơi này."
Nói xong, Homan đứng dậy rời đi.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Bạch Sa gần như có thể tưởng tượng cảnh đôi giày dài màu nâu của Homan đạp trên sàn, làm bụi bay lên một mảng nhỏ.
Đợi đến khi cửa đóng lại, Bạch Sa lập tức bật chăn ngồi dậy.
Trong góc phòng có một cái vách ngăn xây bằng tường, hẳn là phòng tắm. Trên bồn rửa mặt treo một chiếc gương. Cô điều khiển đôi chân ngắn của mình chạy tới, kéo một cái ghế đứng lên, rướn người về phía gương.
Trong gương hiện lên một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Nói thế nào nhỉ… chỉ xét về ngũ quan, trên gương mặt này vẫn có chút bóng dáng của "Bạch Sa". Nhưng cũng có thể nói là hoàn toàn khác biệt. Bạch Sa ở kiếp trước là người Trung Quốc thuần chủng, nhưng gương mặt này lại giống con lai hơn.
Đó là khuôn mặt non nớt, gầy yếu, trông ủ rũ như thể mấy ngày liền chưa ăn uống tử tế.
Mái tóc dài màu xám bạc đến vai ánh lên sắc ngọc trai, hai tròng mắt xanh đậm lấp lánh như sao trời trong đêm.
Bạch Sa quan sát kỹ khi cô bình tĩnh, gương mặt ấy sẽ hiện lên vẻ điềm tĩnh không phù hợp với độ tuổi, nhưng vẫn mang chút khí chất không hiểu sự đời.
Trông như một tiểu thư thất thế.

⬅ Trước Tiếp ➡