⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Sa cầm chiếc thìa nhỏ trước mặt, cẩn thận xúc một thìa khoai tây nghiền trong bát lên nếm thử.
Mùi khoai tây rất đậm, còn có chút hương vị của sữa. Chỉ là mùi vị có hơi giống thức ăn nhanh. Bạch Sa ăn hai miếng đã không còn hứng thú, cảm thấy ăn món này chẳng ngon bằng cho cô bát cơm trộn xì dầụ
Cô ăn lơ đễnh thêm hai thìa nữa, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt mạnh mẽ đang chăm chú nhìn mình từ bên phải...
Cô quay đầu lại, một cậu bé tóc đỏ tầm tuổi cô đang nhìn chằm chằm vào bát của cô, dáng vẻ thèm thuồng.
Bạch Sa "Cậu còn muốn ăn nữa?"
Cậu bé do dự một lúc, rồi gật đầụ
Bạch Sa "Cậu có thể xin thêm một phần nữa mà."
Cậu bé "Khoai tây nghiền chỉ có số lượng giới hạn vào bữa sáng thôi, mỗi người chỉ được một phần. Nhưng tớ thật sự chưa no..."
Dáng vẻ ủ rũ của cậu bé trông giống như một chú cún con tội nghiệp.
Bạch Sa không chịu được điều này. Cô dứt khoát đưa phần khoai tây nghiền của mình chưa ăn hết cho cậu bé "Cậu ăn đi."
"Thật sự được à?" Đôi mắt xanh lục của cậu bé lập tức sáng rực lên, đôi mắt tròn mở to.
Nhìn càng giống một chú cún lông xù, chỉ còn thiếu cái đuôi đang vẫy tít. Bạch Sa nghĩ.
Cậu bé nhanh chóng nhận lấy khoai tây nghiền.
"Cậu tốt quá." Cậu vừa ăn vừa lẩm bẩm “Không giống Tĩnh Di, cô ấy chỉ biết đánh tớ. Tớ tên là Anim, cậu tên là Bạch Sa đúng không? Hôm nay vào lớp cậu đi cùng bọn tớ nhé..."
"Khoan đã. Cậu là cậu, tớ là tớ, cậu đừng tự tiện quyết định thay người khác." Một cô bé thấp hơn Bạch Sa nửa cái đầu không biết từ đâu chui ra, cả người lấm lem, mái tóc đen dài hơi rối. Tuy nhìn có vẻ lôi thôi, nhưng cô bé lại có thần thái kiêu ngạo như một chú gà chọi “Tớ không giống ai đó, chỉ một bát khoai tây nghiền là bị mua chuộc. Cậu muốn cùng nhóm với cậu ấy thì tùy, đừng kéo tớ vào."
"Đây là Tĩnh Di." Anim không để ý đến giọng điệu không mấy thân thiện của cô bé, tự giới thiệụ
Bạch Sa lễ phép gật đầu "Chào cậụ"
Tĩnh Di trừng mắt nhìn Bạch Sa.
Anim "Cậu đừng để bụng, cô ấy chắc lại đánh nhau thua nên tâm trạng không tốt... A a a, đừng đánh tớ, tớ còn chưa ăn xong mà "
Anim bị Tĩnh Di đấm một cú.
Bạch Sa thích thú nhìn lũ trẻ đánh nhau một lúc, cho đến khi bà lão đẩy xe thức ăn lúc trước dừng lại bên cạnh cô, hỏi "Cô bé, cháu là Bạch Sa phải không?"
Bạch Sa gật đầụ Anim và Tĩnh Di cũng ngó qua bên này.
"Vậy thì đúng rồi." Bà lão mỉm cười nhân từ “Bà Joan bảo sau này cháu đến bếp giúp đỡ."
Bạch Sa sớm đã chuẩn bị tâm lý, biết mình không thể ăn không "Dạ, cháu sẽ bắt đầu ngay."
Anim và Tĩnh Di đang đánh nhau bỗng khựng lại, rồi lộ ra ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Anim "Cậu có cần thêm người phụ không?"
Tĩnh Di "Giờ còn một tiếng nữa mới đến lớp, bọn tớ đợi cậu, lát nữa cùng đi học nhé."
Bạch Sa "?"
Trong ánh mắt ghen tị của cậu bé và cô bé, cô mơ hồ đi theo bà lão, thu dọn toàn bộ đồ dùng ăn uống và tiến vào bếp.
Trong bếp có một máy rửa chén rất lớn. Tuy nhiên, vì viện Từ Dục có đông người nên bát đĩa phải được rửa theo từng đợt. Sau khi làm sạch, chúng còn phải được khử trùng và phân loại rồi đặt lên giá.

⬅ Trước Tiếp ➡