⬅ Trước Tiếp ➡
Không ngờ Toàn Minh đột nhiên ôm cổ anh đẩy anh lên đầu giường, cưỡi lên người anh, ép anh đối mặt với mình. Cô tiến đến quá gần, ánh ngược của bóng người rõ ràng trong mắt anh, cô ngơ ngẩn nhìn Chung Chấp với dáng vẻ mất hồn mất vía, tựa như linh hồn cũng bị cuốn đi mất rồi, đôi mắt nhìn anh dịu dàng lại sạch sẽ, cô hơi nản lòng, nội tâm xấu xa và tội ác không còn chỗ ẩn nấp. 
"Con làm gì..."
"Con rất nhớ ba." Chung Chấp chưa nói hết câu đã bị cô cứng rắn cắt ngang, không đầu không đuôi, không mang theo xưng hô, lộ liễu, giống như đang lên án người yêu. 
"Ba biết, con xuống trước đã." Chung Chấp hạ thấp giọng, giọng cứng ngắc, lạnh nhạt. 
Dường như đoán được chuyện gì đó chuẩn bị xảy ra, bầu không khí giữa hai người trong khoảng cách gần đột nhiên ấm lên, hô hấp chặt chẽ đan vào nhau không còn khẽ hở. Dù Chung Chấp chậm chạp thế nào đi chăng nữa cũng đã ý thức được sự khác thường của Toàn Minh. 
Toàn Minh không cho anh bất cứ cơ hội nào để giải thích, nghiêng mặt gần như thô lỗ nhắm tới môi anh, dâng môi mình cho anh. 
Nửa đêm kích động, tình yêu đau đớn bất chấp đạo đức sắp ép cô không thở nổi, cô giống như một con cá mắc cạn, khát vọng một lối đi để trút hết ra. Cô không muốn hiểu suy nghĩ hỗn loạn của mình, chỉ dùng phương pháp đơn giản và thô bạo nhất chặn miệng anh lại, cũng chặn chính mình lại, nếu không cô cũng không rõ giây tiếp theo bản thân mình sẽ còn nói ra lời kinh khủng tới mức nào nữa. 
Hai bờ môi chạm nhau trong nháy mắt, Chung Chấp tựa như bị sét đánh. 
Cô làm cái gì đây!?
Anh đen mặt, dùng bàn tay đẩy cô ra: "Chung Toàn Minh!"
Cô cúi đầu xuống, tay kéo vạt áo, nửa gương mặt chìm vào bóng tối, không dám nhìn anh. 
"Con về ngủ cho ba!" Chung Chấp nổi trận lôi đình, từ "cút" bị anh giữ trong cổ họng. Anh lôi cô sải bước về đằng trước rồi ném cô ra, đóng cửa "rầm" một tiếng, khóa cô ở bên ngoài giống như có thể ngăn chặn được sự khiêu khích và ý nghĩ ngu ngốc chộn rộn của cô lại. 
Ở ngoài cửa, mặt Toàn Minh ủ ê sầu thảm, đứng trong hành lang trống trải cô đột nhiên cảm giác áo ngủ mỏng manh này hơi lạnh, cô đã sớm ngờ tới kết quả sẽ là như vậy. Nhưng cô không muốn tiếp tục do dự, đa sầu đa cảm nữa. Cô là con diều giấy trong tay Chung Chấp, bây giờ còn đang kéo dây, nhưng có một ngày anh sẽ thả cô lên, cô không cam lòng lướt qua đời anh rồi càng lúc càng xa như vậy, dù rằng đây đã định trước là một đoạn tình cảm tối tăm mù mịt.
René Descartes* đã từng nói, người không thể ra quyết định được, hoặc là dục vọng quá lớn, hoặc là chưa đủ hiểu rõ ràng. Chuyện gì càng sợ hãi thì đối với bạn chuyện đó càng chân thật.
*René Descartes là triết gia, nhà khoa học, nhà toán học người Pháp, được một số người xem là cha đẻ của triết học hiện đại
Cô là một con thú đói khát, đến tối nay cuối cùng cũng lộ răng nanh. Cô lảo đảo quay về phòng nằm xuống, ánh mắt trống rỗng mờ mịt nhìn lên trần nhà, cũng giống anh ở cách vách, cả đêm không chợp mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡