Tiếp ➡
- Cô thật khiến tôi kinh tởm!
 Lại một đêm tủi nhục như bao đêm khác, khuôn mặt của Dương Tú Linh tái đi vì đau đớn, cô gần như đã ngất lịm.
Sau hai giờ tra tấn trên giường, người đàn ông đó đã rời bỏ cô mà không chút miễn cưỡng.
 Tủ Linh thậm chí không thể nhìn rõ mặt anh ta trong bóng tối, nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của anh.Cô siết chặt chăn bông trong tay, nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của người đàn ông đang nhập nhoạng trước mặt.
Lúc này anh ta đang mặc quần áo. Cho dù là màn đêm đen ngòm khiến những đường nét trên cơ thể anh phần nào trở nên mờ nhạt, và dù cách cư xử của anh ta không lịch sự chút nào, nhưng không hiểu sao vẫn quyến rũ đến lạ
 Khí chất của một nam nhân thượng lưu khiến anh ta trở nên tỏa sáng và  hấp dẫn dù xuất hiện ở bất kỳ đâu, kể cả trong bóng tối.
Cũng không có gì lạ! Bởi người này chính là doanh nhân trẻ và xuất sắc nhất Nha Trang, người tình trong mộng của tất cả phụ nữ trong thành phố, Lưu Gia Thành. Nhớ tới điều này, Dương Tú Linh bất giác có chút sợ hãi. Khi Lưu Gia Thành khẽ xoay người lại, cô vô thức thu mình vào trong chăn bông.
Dù rất sợ hãi, Tủ Linh vẫn không quên nhắc: "Anh Lưu, tiền tháng này..."  Lưu Gia Thành liếc mắt một cái, khẽ cau mày và đi tới bên bàn làm việc gần đó. Qua ảnh trăng sáng mờ ảo bên cửa sổ, Dương Tú Linh nhác thấy anh ta đang quơ quơ bút trên một tấm chi phiếu.
Ngay sau đó, một tấm séc được ném cho cô.
Kèm theo đó là giọng điệu lạnh lùng của người đàn ông không mang theo chút cảm xúc nào: "Dương Tú Lam, cô thật khiến tôi kinh tởm!”truyện ngôn tình
Vừa dứt lời, anh ta lập tức rời khỏi phòng và đóng sầm cánh cửa lại. Trong khoảnh khắc, bóng lưng cao lớn của Lưu Gia Thành đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.Sau khi ngồi ngây ra một lúc, Dương Tú Linh rạng sức ngồi dậy và bước ra khỏi giường một cách khó khăn.
Hai chân cô đau nhức vô cùng, toàn thân kiệt quệ như không còn chút sức nào. Như thể cơ thể này không còn là của cô nữa vậy.Căn phòng vẫn còn đây không khí mơ hồ ban nãy đã nhanh chóng trở về khung cảnh lạnh lẽo ảm đạm ban đầu.
 Dương Tú Linh gồng mình chống lại sự khó chịu trên người, giơ tay chạm vào công tắc bên cạnh giường, ánh đèn trong phòng lập tức sáng rực lên.Lưu Gia Thành vốn rất ghét phải nhìn thấy khuôn mặt của cô. Vậy nên lần nào anh ta cũng tắt đèn như vậy.
 Dương Tú Linh khó nhọc bước xuống giường và nhìn lại.Cảnh tượng hỗn độn của ga trải giường và chăn mền lộn xộn cho thấy cô vừa phải trải qua một cuộc bạo hành khốc liệt trên giường.
Nhưng ngay cả khi Lưu Gia Thành đã hành hạ cô một cách điên cuồng, anh ta vẫn đầy khinh miệt đối với cô.Khuôn mặt tiu nghỉu và lòe loẹt của Dương Tú Linh được phản chiếu trong tấm gương soi cách đó không xa.
 Sau hai tiếng đồng hồ, lớp trang điểm đậm trên mặt đã trôi gần hết. Lúc này, khuôn mặt cô giống như bị quét một mảng sơn lên vậy, loang lổ xấu xí không khác gì phường hề Chính Dương Tú Linh cũng khó chịu khi nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, chẳng trách Lưu Gia Thành thậm chí không thèm nhìn mặt cô!
Dương Tú Linh còn chưa kịp hoàn hồn thì cửa phòng đột nhiên mở tung ra, sau đó là mấy người giúp việc xồng xộc xông vào.
Cô hầu gái Xuân Minh bước nhanh tới chỗ Dương Tú Linh với vẻ mặt không  hài lòng" Cô Dương, xin mời đi với chúng tôi!"
“Đi đâu?" Dương Tú Linh nhăn nhó nắm chặt chăn bông.
“Chẳng lẽ cô còn không biết sao?" Xuân Minh cau có nói và không có một chút kiên nhẫn nào đối với Tú Linh.
 Vừa thẳng tay quăng một bộ quần áo xuống giường, Xuân Minh cao giọng nói: "Mau lên! Phu nhân đang đợi!"
Vài phút sau, khi đã thay đồ tươm tất, Dương Tú Linh bị đẩy vào phòng của phu nhân Trần Hải My nhà họ Lưu. Vừa tới cửa phòng, cô đã bị đẩy một cú ngã nhào xuống đất.
"Quỳ xuống!" Trần Hải My nghiêm giọng chỉ thẳng vào mặt Dương Tử Linh, tức giận nói: “Dương Hạ Lan, cô thật không biết xấu hổ!”
"Mẹ.." Dương Tú Linh ngơ ngác thốt lên, cô hoàn toàn không hiểu mình đã làm sai cái gì.
"Đừng có gọi tôi là mẹ! Nhà họ Lưu này không có thứ con dâu vô liêm sỉ như cô!"truyện ngôn tình
Bà ta vừa dứt lời, chỉ trong tích tắc, một chồng ảnh đã được ném về phía Tủ Linh. Trong ảnh, một cô gái và hai người đàn ông đang cùng lúc lăn lộn với nhau trên chiếc giường lớn, làm những chuyện kinh tởm đến mức choáng váng'
Cô gái trong ảnh được trang điểm rất đậm và Dương Tú Linh không nghĩ đó là khuôn mặt của mình. Nhưng khuôn mặt này rõ ràng giống với cô ấy!
 "Dương Hà Lan, đời tư của cô bẩn thỉu như vậy mà vẫn còn muốn làm dâu của Lưu gia chúng ta sao?! Cô không có liêm sỉ à?"
"Mẹ, đây không phải là con mà!" Sắc mặt Dương Tú Linh đã tái nhợt như tờ giấy.
"Những bức ảnh này được chụp khoảng một tuần trước khi cô với con trai tôi kết hôn! Rõ ràng nhà họ Dương đã lừa dối chúng tôi. Các người nghĩ Lục gia này dễ bị dắt mũi lắm sao?"
"Nếu cô đã thiếu thốn đàn ông như vậy, tôi sẽ để cho bọn họ thỏa mãn cô!"
Trần Hải My hoàn toàn không thèm nghe Tú Linh giải thích, ngay lập tức ra  lệnh: "Ném cô ta cho đám vệ sĩ ở sân sau, rồi chụp ảnh lại, gửi cho nhà họ  Dương! Để xem bọn họ ăn nói thế nào!"
- Sự thật
Không! Không phải như thế! Tên cô vốn là Dương Tú Linh, không phải là Dương Hạ Lan.
Một năm trước, Dương Hạ Lan, người chuẩn bị được gả vào nhà họ Lưu, đã vô tình gặp tai nạn trên biển, đến giờ vẫn chưa rõ tung tích.
Nhưng Dương gia không muốn để mất mối lương duyên với nhà họ Lưu. Nhờ vào quan hệ thống gia này, Dương gia có thể vực dậy từ đống đổ nát và  nhanh chóng thịnh vượng trở lại. Vì vậy, bằng mọi cách, ông Dương nhất định phải để "Dương Hạ Lan” trở thành con dâu của Lưu gia.
Do đó, Dương Tú Linh, đứa con gái ngoài giá thủ thậm chí còn chưa từng được sống trong Dương gia ngày nào, đã trở thành người thay thế Hạ Lan và kết hôn với thiếu gia nhà họ Lưu.
ở Lưu gia này, cô đã chính thức trở thành Dương Hạ Lan.Chính Tủ Linh cũng không biết gì nhiều về quá khứ của người chị gái cùng cha khác mẹ này. Nhưng cô gái trong ảnh đúng là Dương Hạ Lan chứ không ai khác!truyện ngôn tình
Người chị này có sở thích trang điểm đậm. Bởi vậy, để khiến mình giống với cô ấy hơn, Dương Tú Linh luôn phải trang điểm đậm mỗi ngày kể từ khi bước chân vào Lưu gia.Dĩ nhiên, toàn thể nhà họ Lưu không ai biết được chuyện này. - Đối với họ, Dương Tú Linh chính là Dương Hạ Lan.
 "Hôn lễ đã định mà còn dám nói bậy bạ! Không phải cô thì còn có thể là ai? Còn định lừa ai nữa à?"
Trần Hải My vừa nói vừa chỉ tay vào Dương Tú Linh, những ngón tay run lên vì tức giận.
"Nhanh! Ném cô ta cho đám vệ sĩ đi! Để bọn chúng mặc sức muốn làm gì thì làm. Xong xuôi thì đem trả cô ta lại cho nhà họ Dương!"
Hẳn nhiên, một gia đình danh giá như Lưu gia tuyệt đối không cho phép người khác bắt nạt như thế này. Dương Tú Linh kinh hãi nhìn bà trân trần, đôi
mặt trong veo lúc này đã ngập ánh đục, cô không thể ngờ mẹ chồng mình lại có thể ra lệnh tàn nhẫn như vậy. Dù sao đi nữa, cô cũng là con dâu của bà, là một thành viên của Lưu gia.
Tiếp ➡